MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Mệnh Tù NhânChương 10: RỜI KHỎI VŨNG BÙN

Thiên Mệnh Tù Nhân

Chương 10: RỜI KHỎI VŨNG BÙN

1,476 từ · ~8 phút đọc

Tiếng gió rít qua những kẽ đá trên đỉnh núi Vân Hải mang theo vị thanh khiết của linh khí, khác hẳn với mùi máu và sự mục nát ở trấn Vân Thương. Ninh Khuyết nằm trên một chiếc giường gỗ đơn sơ trong phòng y tế dành cho tạp dịch của ngoại môn. Hắn nhắm mắt, vờ như đang hôn mê, nhưng thực chất là đang kiểm soát sự thay đổi của dòng máu trong cơ thể.

Sau khi đoạt lấy khí vận của Lâm Hiên, cơ thể hắn không còn bị cái lạnh thấu xương hành hạ. Từng sợi khí vận màu xanh lục nhạt bắt đầu thẩm thấu vào tủy xương, chữa lành những tổn thương nội tại.

[Hệ thống thông báo: Quá trình dung hợp khí vận hoàn tất. Thân thể ký chủ đã đạt mức 'Bình Thường'.] [Kích hoạt nhiệm vụ chính tuyến Hồi 2: Thâm nhập Vân Hải Tông. Mục tiêu: Trở thành đệ tử chính thức.]

Cánh cửa phòng bật mở. Hai đệ tử mặc đồng phục xanh nhạt của Vân Hải Tông bước vào. Một trong hai chính là người đã trực tiếp đưa hắn về từ đống xác chết ở lễ tế đàn, tên là Triệu Khoan.

"Vẫn chưa tỉnh sao?" Triệu Khoan nhìn Ninh Khuyết với ánh mắt đầy vẻ thương hại. "Kẻ này thật sự mạng lớn. Cả hai gia tộc đều chết sạch, chỉ có mình hắn sống sót giữa vòng vây của Vương gia."

"Cũng là kẻ trung nghĩa." Người đệ tử còn lại thở dài. "Nghe nói lúc chúng ta đến, hắn vẫn cố lấy thân mình che cho thi thể của Lâm Hiên. Một kẻ phàm trần không có tu vi mà gan dạ đến thế, thật hiếm thấy."

Ninh Khuyết khẽ cử động, phát ra một tiếng rên rỉ yếu ớt rồi từ từ mở mắt. Hắn diễn vai một kẻ vừa tỉnh lại sau cơn ác mộng, đôi mắt tràn đầy sự bàng hoàng và đau đớn.

"Lâm... Lâm thiếu gia đâu? Lão gia đâu?" Hắn hốt hoảng ngồi dậy, rồi như sực nhớ ra điều gì, hắn gục đầu xuống gối, vai run lên bần bật.

Triệu Khoan tiến lại gần, đặt tay lên vai hắn trấn an: "Ninh Khuyết, nén bi thương. Lâm gia... đã không còn ai. Ngươi hiện đang ở ngoại môn của Vân Hải Tông. Vì hành động trung nghĩa của ngươi, trưởng lão đã đặc cách cho ngươi ở lại đây làm tạp dịch. Ít nhất, ngươi sẽ không phải lang thang chết đói ngoài kia."

Ninh Khuyết ngước lên, đôi mắt đỏ hoe, dập đầu liên tục: "Tạ ơn các đại nhân! Tạ ơn tiên nhân cứu mạng! Tiểu nhân không có nhà để về, nguyện ở lại đây làm trâu làm ngựa để báo đáp."

Trong lòng Ninh Khuyết lại là một sự tĩnh lặng đến lạnh người. Làm trâu làm ngựa sao? Không, ta đến đây để biến các người thành bệ đá cho ta bước lên.

Vài ngày sau, Ninh Khuyết bắt đầu công việc tạp dịch tại khu vực nhà bếp và gánh nước. Đây là công việc nặng nhọc nhất, nhưng cũng là nơi dễ dàng nhất để quan sát dòng chảy thông tin của toàn bộ tông môn. Với chỉ số Khí vận đã đạt mức 5, hắn không còn gặp phải những tai nạn nhảm nhí như trước. Ngược lại, mỗi lần gánh nước, hắn đều "tình cờ" nhặt được vài viên linh thạch vụn mà đám đệ tử nội môn đánh rơi, hoặc tìm thấy những thảo dược mọc dại có ích cho việc rèn luyện thân thể.

Hắn dành toàn bộ thời gian rảnh rỗi để nghiên cứu hệ thống. Lúc này, trên bản đồ khí vận của Vân Hải Tông hiện lên hàng ngàn điểm sáng. Đa số là màu trắng (người thường), một số ít màu xanh (thiên tài sơ cấp), và ở trung tâm đỉnh núi, có ba luồng hào quang màu tím rực rỡ đang bốc lên trời.

Đó là những "Khí vận chi tử" thực thụ.

"Hệ thống, phân tích đối tượng gần nhất."

[Đang quét... Phát hiện đối tượng: Tuyết Dao. Chức vụ: Đại đệ tử ngoại môn.] [Khí vận: 120 (Thiên Tiên Hạ Phàm - Sơ cấp). Mệnh cách: Băng Thanh Ngọc Khiết.] [Trạng thái: Đang gặp nút thắt trong tu luyện. Cần 'Hỏa Linh Chi' để cân bằng âm dương.]

Ninh Khuyết đứng bên bờ suối, nhìn bóng mình phản chiếu dưới nước. Hắn không còn là kẻ hái thuốc nhem nhuốc nữa. Dưới sự nuôi dưỡng của khí vận mới tước đoạt, gương mặt hắn bắt đầu lộ ra những đường nét sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một vực thẳm.

Hắn biết, để tiếp cận một kẻ có khí vận 120 như Tuyết Dao, hắn không thể dùng những thủ đoạn thô thiển như với Lâm Hiên. Tuyết Dao là người thông minh, lạnh lùng và có trực giác nhạy bén của một tu sĩ chân chính. Hắn cần một cái bẫy tinh vi hơn: một cái bẫy dựa trên sự hy sinh và lòng vị tha.

Ninh Khuyết bắt đầu kế hoạch bằng việc dành ra một tháng để nghiên cứu thói quen của Tuyết Dao. Nàng thường đến thác nước phía sau núi để luyện công vào lúc canh ba. Nơi đó linh khí dồi dào nhưng cũng rất lạnh.

Hắn không xuất hiện trước mặt nàng. Hắn chỉ thầm lặng chuẩn bị. Mỗi ngày, trước khi nàng đến, hắn đều bí mật đốt một loại cỏ thơm có tác dụng làm ấm không gian và an thần quanh khu vực thác nước. Hắn làm điều đó một cách kín đáo, không để lại bất kỳ dấu vết nào của con người, chỉ để lại một mùi hương thoang thoảng giúp nàng đột phá nút thắt dễ dàng hơn.

Cho đến một ngày, khi Tuyết Dao đang ở trong trạng thái quan trọng nhất của việc đột phá, Ninh Khuyết cố ý để mình bị thương bởi một con yêu thú cấp thấp gần đó và ngã gục ngay trên con đường duy nhất dẫn về động phủ của nàng.

Hắn không cần nàng cứu. Hắn cần nàng cảm thấy "nợ" một sự tồn tại vô hình.

Đêm đó, dưới ánh trăng bạc, Tuyết Dao bước ra từ thác nước, khí chất thanh tao như một đóa sen tuyết. Nàng ngửi thấy mùi cỏ thơm quen thuộc đã giúp mình ổn định tâm thần suốt một tháng qua. Và lần theo mùi hương đó, nàng thấy một gã tạp dịch gầy gò, khắp người đầy vết cào xé, tay vẫn còn nắm chặt một nắm cỏ thơm đã bị vò nát.

Nàng đứng khựng lại. Trực giác của một thiên tài mách bảo nàng rằng, người này chính là kẻ đã âm thầm giúp đỡ nàng bấy lâu nay. Một kẻ tạp dịch không có tu vi, lại liều mạng vào rừng sâu để hái cỏ thơm giúp nàng tu luyện?

Ninh Khuyết cảm nhận được hơi thở của nàng đang gần lại. Hắn khẽ thốt lên trong cơn mê sảng: "Lâm... Lâm gia chủ... tiểu nhân đã giữ lời... phải giúp người tốt... tu luyện..."

Một lời nói dối lồng trong một lời nói dối. Hắn biến mình thành một kẻ đang thực hiện di nguyện của chủ cũ để giúp đỡ người của chính đạo.

Tuyết Dao khẽ thở dài, bàn tay ngọc ngà của nàng đặt lên trán hắn. Một luồng linh lực ấm áp truyền vào cơ thể Ninh Khuyết.

[Hệ thống thông báo: Mức độ thiện cảm của Tuyết Dao tăng: 0 -> 25. Sự liên kết định mệnh bắt đầu hình thành.] [Cảnh báo: Hào quang của mục tiêu quá mạnh, ký chủ bắt đầu bị 'Vận khí phản phệ' nhẹ. Khuyến cáo: Không nên tiếp xúc quá lâu.]

Ninh Khuyết thầm mỉm cười trong lòng. Sự đau đớn từ phản phệ chỉ khiến hắn càng thêm phấn khích. Giai đoạn "Kẻ Thừa Thãi" đã thực sự kết thúc. Giờ đây, hắn đã bước chân vào trung tâm của ván cờ.

Sáng hôm sau, toàn bộ ngoại môn xôn xao vì một tin tức: Đại đệ tử Tuyết Dao đích thân xin trưởng lão đưa một tên tạp dịch về làm đệ tử hầu hạ riêng tại động phủ.

Ninh Khuyết thu dọn đồ đạc đơn sơ của mình, rời khỏi nhà bếp đầy khói bụi. Hắn nhìn lại con đường dẫn xuống núi, nơi trấn Vân Thương giờ chỉ còn là một chấm nhỏ ký ức. Hắn đã rời khỏi vũng bùn, nhưng không phải để tìm ánh sáng. Hắn lên đỉnh núi cao, chỉ để ném cả thế giới này vào bóng tối sâu hơn.

Hồi 1 chính thức khép lại. Ninh Khuyết đã có được vốn liếng đầu tiên. Cuộc "Vũ Điệu Bóng Tối" ở Hồi 2 chuẩn bị bắt đầu với những âm mưu tầm cỡ tông môn.