Ánh nắng ban mai của vùng núi Vân Hải xuyên qua lớp sương mù, chiếu rọi vào phòng tập của Ninh Khuyết trên đỉnh Tuyết Liên. Sau sự kiện Mộ Dung Phong bị tống vào Hỏa Ngục, vị thế của Ninh Khuyết đã thay đổi hoàn toàn. Hắn không còn là một tạp dịch bị xua đuổi, mà là "người thân cận nhất" của Đại đệ tử Tuyết Dao.
Tuyết Dao ngồi đối diện hắn, trên bàn là một cuốn công pháp cổ xưa có tên "Băng Tâm Quyết" và một lọ "Tẩy Tủy Đan" lấp lánh linh quang.
"Ninh Khuyết, sau chuyện vừa rồi, ta nhận ra rằng lòng tốt mà không có sức mạnh thì chỉ là mồi ngon cho kẻ ác." Ánh mắt Tuyết Dao nhìn hắn đầy vẻ kiên định. "Ngươi đã cứu ta, ta sẽ khai mở kinh mạch cho ngươi. Dù tư chất của ngươi có bình thường, ta cũng sẽ dùng tài nguyên của ta để đẩy ngươi lên làm đệ tử ngoại môn."
Ninh Khuyết cúi đầu, bàn tay nắm chặt vạt áo như thể đang xúc động mạnh. Nhưng thực chất, hắn đang giao tiếp với hệ thống:
"Hệ thống, nếu ta tu luyện công pháp này, khí vận của ta có bị lộ không?"
[Trả lời: Ký chủ có thể sử dụng chức năng 'Hư Vô Ngụy Trang'. Hệ thống sẽ mô phỏng một linh căn hệ Băng cấp thấp. Mọi đòn tấn công của ký chủ sẽ mang theo hơi lạnh, nhưng thực chất lõi năng lượng là 'Thôn Phệ Khí Vận'.]
"Tạ ơn tiểu thư." Ninh Khuyết khàn giọng nói. "Tiểu nhân nhất định sẽ không làm người thất vọng."
Quá trình tẩy tủy diễn ra trong sự đau đớn kịch liệt. Tuyết Dao đặt tay sau lưng Ninh Khuyết, truyền linh lực thanh khiết để giúp hắn đả thông kinh mạch. Nàng không biết rằng, bên trong cơ thể gầy gò đó, Ninh Khuyết đang âm thầm nuốt chửng từng sợi linh lực của nàng để nuôi dưỡng hạt mầm đen tối của mình.
[Hệ thống thông báo: Hấp thụ linh lực từ 'Thiên Tiên Mệnh Cách'. Tu vi ký chủ tăng: Luyện Khí tầng 1... tầng 2... tầng 3. Cảnh báo: Mức độ lệ thuộc của Tuyết Dao vào ký chủ tăng lên 70%.]
Sau ba ngày bế quan, Ninh Khuyết bước ra khỏi phòng. Sắc mặt hắn hồng hào hơn, đôi mắt vốn thâm trầm giờ đây có thêm một tia sáng sắc sảo của người tu hành. Tuy nhiên, hắn vẫn giữ vẻ ngoài yếu ớt, hơi thở cố tình để lộ sự bất ổn của một kẻ "ép buộc đột phá".
"Chúc mừng ngươi, Ninh Khuyết. Ngươi đã là tu sĩ Luyện Khí tầng 3." Tuyết Dao mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi mang theo sự ấm áp thực sự. "Từ giờ, ngươi có thể tự bảo vệ mình."
Ninh Khuyết cung kính đáp lễ, nhưng ngay sau đó, hắn đổi chủ đề bằng một giọng điệu đầy lo lắng: "Tiểu thư, trong lúc bế quan, tiểu nhân có nghe đám đệ tử giao lương thảo bàn tán. Mộ Dung gia ở dưới núi đang gây áp lực lên Tông chủ. Họ nói Mộ Dung Phong bị oan, và... họ muốn đưa người của họ vào quản lý kho linh dược của tông môn để đền bù."
Tuyết Dao nhíu mày: "Họ dám sao? Tông môn có luật lệ của tông môn."
"Tiểu thư ngây thơ quá." Ninh Khuyết thở dài, tiến lại gần một bước, hạ thấp giọng như đang chia sẻ một bí mật sinh tử. "Tông chủ tuy công minh, nhưng ông ấy đang cần sự ủng hộ của các gia tộc lớn để đột phá Nguyên Anh. Nếu Mộ Dung gia cắt đứt nguồn cung linh thạch, vị thế của Tông chủ sẽ lung lay. Tiểu nhân e rằng, họ sẽ tìm một 'kẻ thế thân' để đổ tội cho vụ hỏa độc ở hồ Tuyết Liên, từ đó đón Mộ Dung Phong ra sớm."
Tuyết Dao sững sờ. Nàng vốn chỉ biết tu luyện, chưa bao giờ nghĩ sâu xa đến những toan tính chính trị bẩn thỉu này. "Vậy chúng ta phải làm sao? Không lẽ để mặc gã ác nhân đó nhởn nhơ?"
"Tiểu nhân có một kế." Ninh Khuyết mỉm cười, nụ cười của một con cáo già trong lớp da cừu. "Thay vì chờ họ tấn công, chúng ta hãy chủ động. Tiểu nhân biết một nhóm đệ tử ngoại môn đang bị người của Mộ Dung gia chèn ép thậm tệ. Nếu tiểu thư đứng ra bảo vệ họ, người sẽ có được tiếng tăm 'vì dân trừ hại', đồng thời tạo ra một làn sóng phản đối mạnh mẽ khiến Tông chủ không thể bao che cho Mộ Dung Phong."
Hắn dừng lại một chút, đôi mắt khóa chặt vào tâm trí của nàng: "Hơn nữa, nếu chúng ta có thể chứng minh Mộ Dung gia đang bí mật thông đồng với ngoại địch để chiếm đoạt linh mạch của tông môn... thì dù họ có bao nhiêu linh thạch cũng không cứu nổi mạng."
Tuyết Dao rùng mình. Những gì Ninh Khuyết nói quá tàn khốc, nhưng lại vô cùng hợp lý trong thế giới tu tiên cá lớn nuốt cá bé này. Nàng nhìn Ninh Khuyết, cảm thấy kẻ hầu hạ này dường như không còn là người phế vật mà nàng đã cứu. Hắn giống như một bóng ma đứng sau lưng nàng, cầm tay nàng để vẽ nên một bản đồ quyền lực mới.
"Được, ta nghe ngươi. Ngươi hãy bí mật liên lạc với những đệ tử đó." Tuyết Dao nói, vô tình giao phó "thanh kiếm" của mình cho Ninh Khuyết điều khiển.
Đêm đó, Ninh Khuyết lẻn xuống khu ngoại môn. Hắn không đi với tư cách người của Tuyết Dao, mà che mặt bằng một tấm khăn đen. Hắn tìm đến những kẻ đang tuyệt vọng nhất – những kẻ có khí vận âm hoặc bị chèn ép đến mức muốn tự sát.
Hắn trao cho họ linh thạch (nhặt được từ Mộ Dung Phong) và những lời hứa về một tương lai công bằng. Hắn xây dựng một mạng lưới tình báo ngầm mà ở đó, hắn là kẻ giật dây duy nhất.
[Hệ thống: Ký chủ đã thành lập tổ chức ngầm: 'Ảnh Vệ'. Mức độ ảnh hưởng trong tông môn: 2%. Khí vận ký chủ tăng: 15 -> 18.]
Đứng giữa bóng tối của khu rừng ngoại môn, Ninh Khuyết nhìn lên đỉnh núi cao nhất – nơi Tông chủ Vân Hải Tông đang ngự trị.
"Tông chủ à..." Ninh Khuyết thầm nghĩ. "Ngươi muốn đột phá Nguyên Anh? Vậy hãy để ta tặng ngươi một món quà khiến ngươi phải 'đột phá' cả cuộc đời mình."
Hắn biết, Tông chủ thực chất đang luyện một loại cấm thuật để kéo dài tuổi thọ. Và Ninh Khuyết sẽ dùng chính thông tin này để biến vị Tông chủ tối cao thành quân cờ lớn nhất trong bàn cờ của hắn.
Hồi 2 đang chuyển mình. Ninh Khuyết không còn chỉ nhắm vào một cá nhân, hắn đang nhắm vào cả một hệ thống.