Những ngày sau đó, đỉnh Tuyết Liên chìm trong một bầu không khí tĩnh mịch đầy giả tạo. Ninh Khuyết vẫn cần mẫn với công việc của một đệ tử hầu hạ, nhưng mỗi bước chân của hắn trên những con đường mòn của tông môn đều đang dệt nên một mạng lưới tình báo dày đặc.
Thông qua "Ảnh Vệ" – những kẻ bị ruồng bỏ ở ngoại môn – Ninh Khuyết đã thu thập được một thông tin động trời. Tông chủ Vân Hải Tông, Vân Hải Chân Nhân, người vốn được tôn sùng là biểu tượng của sự thanh cao, thực chất đang gặp phải vấn đề lớn về thọ nguyên. Để đột phá Nguyên Anh và kéo dài mạng sống, lão ta đã bí mật thu mua một lượng lớn "Huyết Linh Thạch" – thứ vật phẩm tà ác bị giới chính đạo cấm đoán.
[Hệ thống cảnh báo: Ký chủ đang tiếp cận bí mật cấp cao. Khí vận của Vân Hải Chân Nhân: 450 (Cực phẩm). Ngưỡng sát phạt hiện tại: Không thể đo lường. Khuyến cáo: Giữ khoảng cách an toàn.]
Ninh Khuyết đứng bên vách đá, nhìn những đám mây trôi lững lờ dưới chân. Hắn khẽ nhếch môi. Một kẻ có khí vận 450 là kẻ được trời đất bảo hộ đến tận răng, nhưng một kẻ như vậy một khi sụp đổ, lượng khí vận trào ra sẽ đủ để hắn bước thẳng lên đỉnh cao.
"Tiểu thư, người có thấy dạo này sương mù quanh đỉnh núi chính có màu hơi tía không?" Ninh Khuyết vừa lau thanh kiếm cho Tuyết Dao vừa bâng quơ hỏi.
Tuyết Dao đang ngồi định tâm, nàng mở mắt, nhíu mày nhìn về phía đỉnh núi chính: "Màu tía? Đó là dấu hiệu của linh khí đậm đặc khi đột phá, có gì lạ sao?"
Ninh Khuyết thở dài, vẻ mặt đầy sự lo âu của một kẻ "biết quá nhiều nhưng không dám nói": "Tiểu nhân vốn dòng dõi hái thuốc, có nghe ông nội kể lại... linh khí tím thuần khiết thì mang theo mùi thanh tân. Nhưng sương tía ở kia, thỉnh thoảng theo gió thổi về đỉnh Tuyết Liên, lại mang theo một mùi tanh nồng của rỉ sắt. Tiểu nhân sợ rằng... có kẻ đang dùng tà pháp để trợ giúp Tông chủ đột phá."
Tuyết Dao đứng phắt dậy, gương mặt thanh tú phủ một tầng sương giá: "Ninh Khuyết! Không được nói càn! Tông chủ là bậc chính nhân quân tử, sao có thể dính dáng đến tà pháp?"
Ninh Khuyết lập tức quỳ sụp xuống, run rẩy: "Tiểu nhân đáng chết! Tiểu nhân chỉ lo cho sức khỏe của tiểu thư. Người hằng ngày tu luyện Băng tâm, nếu hít phải khí tức ô uế đó lâu ngày, e rằng sẽ bị tâm ma xâm nhập. Tiểu nhân... tiểu nhân chỉ là một kẻ phế vật, chết cũng không sao, nhưng nếu tiểu thư có chuyện gì, Vân Hải Tông này còn ai là người thanh sạch?"
Câu nói "còn ai là người thanh sạch" chạm mạnh vào lòng kiêu hãnh và sự chính trực đến mức cố chấp của Tuyết Dao. Nàng nhìn Ninh Khuyết, thấy hắn vì lo cho nàng mà không tiếc lời can gián, lòng nàng lại một lần nữa dao động.
"Được rồi, đứng lên đi. Ta không trách ngươi." Tuyết Dao dịu giọng, nhưng ánh mắt nàng nhìn về phía đỉnh núi chính đã mang theo một tia nghi hoặc.
Ninh Khuyết biết, hạt mầm nghi ngờ đã được gieo. Bây giờ, hắn cần một cú hích thực tế.
Tối hôm đó, Ninh Khuyết dẫn Tuyết Dao "vô tình" đi ngang qua khu vực rừng cấm phía sau núi, nơi vốn là lối vào mật thất của Tông chủ. Hắn đã dàn xếp để một tên đệ tử trong "Ảnh Vệ" đóng vai kẻ bị truy sát, chạy bán sống bán chết ra khỏi rừng, trên tay cầm một chiếc túi trữ vật bị rách, để lộ ra những viên Huyết Linh Thạch đỏ tươi như máu sống.
"Cứu... cứu mạng..." Tên đệ tử ngã gục trước mặt hai người, máu từ miệng phun ra đen kịt.
Tuyết Dao kinh hãi tiến lại gần. Khi nàng nhìn thấy những viên đá đỏ kia, đồng tử nàng co rút lại: "Huyết Linh Thạch? Tại sao thứ này lại xuất hiện ở cấm địa tông môn?"
Chưa kịp để nàng suy nghĩ, từ trong rừng sâu, hai sát thủ đeo mặt nạ đen lao ra. Chúng không nói lời nào, lập tức tung chiêu nhằm giết người diệt khẩu. Tuyết Dao buộc phải rút kiếm chiến đấu. Ninh Khuyết giả vờ hoảng sợ, nấp sau một tảng đá, nhưng thực chất hắn đang dùng linh lực của mình để "điều chỉnh" quỹ đạo các chiêu thức của sát thủ, khiến chúng trông như đang sử dụng bí kỹ của riêng Tông chủ.
Sau một trận chiến ngắn, hai tên sát thủ tự bạo để không để lại dấu vết. Tên đệ tử "Ảnh Vệ" cũng đã tắt thở (theo đúng kế hoạch của Ninh Khuyết).
Tuyết Dao đứng giữa đống đổ nát, tay cầm viên Huyết Linh Thạch, toàn thân run rẩy. Nàng nhận ra linh lực còn sót lại trên thi thể hai tên sát thủ kia mang theo hơi thở của "Vân Hải Quyết" ở tầng thứ mười – thứ mà chỉ có Tông chủ và các đại trưởng lão mới luyện thành.
"Sự thật... lại tàn khốc đến vậy sao?" Nàng lẩm bẩm, niềm tin suốt mấy chục năm qua sụp đổ trong nháy mắt.
Ninh Khuyết bước lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng, giọng nói như tiếng thì thầm của ác quỷ nhưng lại mang mác sự đồng cảm của một thiên thần: "Tiểu thư, thế gian này vốn không có trắng và đen tuyệt đối. Người người tôn sùng Tông chủ, nhưng có lẽ lão ta đã bị nỗi sợ cái chết làm mờ mắt. Nếu người đứng ra tố cáo lúc này, không ai tin người đâu. Ngược lại, người sẽ là kẻ tiếp theo bị diệt khẩu."
Tuyết Dao nhìn hắn, đôi mắt tràn đầy sự lạc lõng: "Vậy ta phải làm gì? Để mặc lão ta tàn sát bao nhiêu người để luyện công sao?"
"Chúng ta cần minh chủ." Ninh Khuyết mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. "Đại Trưởng lão Thanh Vân vốn luôn bất hòa với Tông chủ về đường lối tu luyện. Nếu người mang bằng chứng này cho ông ấy, và hứa rằng sau khi Tông chủ ngã xuống, người sẽ ủng hộ ông ấy lên ngôi... chúng ta sẽ có một đồng minh cực mạnh."
Ninh Khuyết đang lôi kéo Tuyết Dao vào một cuộc đảo chính. Hắn biến nàng từ một nữ thiên tài thanh cao trở thành một kẻ tham gia vào cuộc chơi quyền lực đầy máu me.
[Hệ thống thông báo: Mức độ hắc hóa của Tuyết Dao: 10%. Khí vận của Vân Hải Chân Nhân bị dao động do 'phản đồ' thân cận nhắm tới: 450 -> 430.] [Khí vận ký chủ tăng: 18 -> 22. Ký chủ đã có tư cách can thiệp vào đại vận của tông môn.]
Tuyết Dao siết chặt viên đá trong tay, ánh mắt nàng dần trở nên lạnh lùng và quyết liệt. "Ngươi nói đúng. Vân Hải Tông cần được làm sạch, dù phải dùng đến máu của Tông chủ."
Ninh Khuyết cúi đầu che đi nụ cười chiến thắng. Hắn không quan tâm ai lên ngôi Tông chủ. Hắn chỉ cần họ đấu đá lẫn nhau. Khi Đại Trưởng lão và Tông chủ quyết chiến, đó chính là lúc hắn sẽ thu hoạch toàn bộ khí vận của cả hai kẻ mạnh nhất này.
Và trong bóng tối, Mộ Dung Phong ở Hỏa Ngục cũng đã nhận được một món quà từ "người bạn giấu mặt" Ninh Khuyết: Một bí kíp luyện công bằng oán khí, giúp gã đột phá trong tuyệt vọng.
Vân Hải Tông giống như một tòa tháp giấy, và Ninh Khuyết vừa rút ra lá bài quan trọng nhất ở chân tháp.