Tuyết rơi trên đỉnh Huyết Sơn chưa bao giờ mang sắc trắng thuần khiết. Nó luôn bị nhuốm bởi một màu đỏ nhạt của hơi máu và rỉ sắt.
Kỷ Dạ quỳ giữa một vòng tròn máu. Thanh kiếm trên tay anh đã gãy làm đôi, lưỡi kiếm nham nhở như răng cưa, cắm sâu xuống lớp băng vĩnh cửu để giữ cho tấm thân tàn không đổ gục. Xung quanh anh, hơn ba trăm tử sĩ của Lăng gia – những người từng là đồng đội, những kẻ từng gọi anh là "Đệ nhất kiếm" – đang chậm rãi khép vòng vây. Họ cầm trên tay những món vũ khí hiện đại nhất, súng trường tự động nhắm thẳng vào đầu anh, nhưng đôi tay nào cũng run rẩy.
Họ sợ một con thú dữ dù nó đã bị bẻ gãy vuốt.
"Kỷ Dạ, ngươi đã làm quá nhiều việc bẩn thỉu cho gia tộc. Bí mật mà ngươi nắm giữ... đủ để thiêu rụi cả Lăng gia này mười lần."
Tiếng nói phát ra từ chiếc loa phóng thanh trên chiếc trực thăng đang lơ lửng trên cao. Đó là giọng của Lăng Vạn Sơn, vị gia chủ mà Kỷ Dạ đã trung thành phụng sự suốt hai mươi năm. Hóa ra, lòng trung thành của một sát thủ chỉ có giá trị bằng một tờ giấy nháp, dùng xong là vứt bỏ.
Kỷ Dạ ngẩng đầu. Khuôn mặt anh bị che phủ bởi một lớp mặt nạ sắt đã vỡ nát một nửa, để lộ một ánh mắt bình thản đến mức đáng sợ. Anh không oán hận, không gào thét. Anh chỉ cảm thấy mệt mỏi. Hai mươi năm làm "thanh kiếm rác" cho gia tộc, anh đã quên mất cảm giác của một con người.
"Nếu đã muốn ta chết... thì hãy để ta chết như một kiếm khách."
Kỷ Dạ thầm thì. Anh hít một hơi thật sâu, luồng không khí lạnh buốt tràn vào phổi, đánh thức chút sức tàn cuối cùng. Anh buông chuôi kiếm gãy, đôi bàn tay trần bắt đầu chuyển động theo một quỹ đạo kỳ lạ. Đột ngột, anh lao đi.
Không có tiếng súng nào kịp vang lên. Kỷ Dạ di chuyển nhanh đến mức thị giác của con người không thể bắt kịp, anh như một vệt bóng mờ lướt qua những kẽ hở của họng súng. Một tiếng rắc khô khốc, gã tử sĩ gần nhất ngã xuống khi chưa kịp bóp cò. Kỷ Dạ mượn lực từ vai đối phương, bật cao lên không trung, tay không tước đi một thanh kiếm dài.
Máu bắn tung tóe trên nền tuyết trắng. Mỗi đường kiếm của Kỷ Dạ không có chiêu thức hoa mỹ, nó là sự kết tinh của hàng vạn lần đâm, chém, gạt được tôi luyện trong địa ngục. Anh không chém vào giáp trụ, anh chém vào khe hở của khớp xương. Anh không đỡ đòn, anh di chuyển vào "điểm mù" của nhịp thở đối phương.
Nhưng sức người có hạn. Một tiếng nổ chát chúa vang lên từ phía sau. Viên đạn bắn tỉa xuyên qua bả vai trái của anh, lực tác động khiến Kỷ Dạ loạng choạng. Ngay lập tức, hàng loạt tia lửa điện và đạn chì bao phủ lấy vị trí của anh.
Kỷ Dạ ngã xuống. Cảm giác lạnh lẽo của tuyết dần biến mất, thay vào đó là một sự ấm áp kỳ lạ của dòng máu nóng đang chảy khỏi cơ thể. Tầm nhìn của anh mờ đi, những gương mặt sợ hãi của kẻ thù biến thành những đốm đen nhỏ xíu.
Kết thúc rồi sao? Anh tự hỏi. Một cuộc đời chỉ biết đến giết chóc và bóng tối, cuối cùng lại kết thúc giữa một đồng tuyết trắng xóa. Nếu có kiếp sau, anh ước mình không bao giờ phải chạm vào kiếm nữa.
...
"Dậy... dậy mau! Đồ phế vật!"
Một cơn đau nhức nhối truyền đến từ mạn sườn, kéo theo đó là cảm giác nghẹt thở. Kỷ Dạ bừng tỉnh. Theo bản năng sát thủ, việc đầu tiên anh làm là không mở mắt mà tập trung lắng nghe.
Tiếng gió rít qua kẽ cửa gỗ mục nát. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn. Và quan trọng nhất là tiếng tim đập của một kẻ đang đứng ngay sát bên cạnh. Kẻ đó đang thở gấp, nồng nặc mùi rượu và sự giận dữ.
Kỷ Dạ mở mắt. Trước mặt anh không phải là đỉnh Huyết Sơn lạnh giá, mà là một gian phòng tồi tàn, nồng nặc mùi ẩm mốc. Trên cao, một gã thanh niên mặc gấm vóc lụa là, khuôn mặt tràn đầy vẻ khinh miệt, đang giơ chân định đạp thêm một cú nữa vào người anh.
"Nhìn cái gì? Thằng con hoang như ngươi mà cũng dám nhìn ta bằng ánh mắt đó sao?"
Kỷ Dạ khựng lại. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình. Đây không phải là đôi tay thô ráp, đầy vết chai sần của một kẻ cầm kiếm hai mươi năm. Đây là một đôi tay nhỏ bé, gầy gò, làn da tái nhợt vì thiếu nắng và suy dinh dưỡng. Cổ tay mỏng manh đến mức anh cảm giác chỉ cần gồng lực một chút là sẽ gãy vụn.
Một luồng ký ức xa lạ, hỗn loạn tràn vào đại não như một cơn bão.
Lăng Trường Yên. Mười lăm tuổi. Tứ thiếu gia của Lăng gia – một đế chế võ học và kinh tế khổng lồ. Nhưng khác với các huynh trưởng thiên tài, Trường Yên là kết quả của một sai lầm, một đứa con rơi bị ghẻ lạnh. Kinh mạch bế tắc, cốt cách yếu ớt, cậu ta sống trong gia tộc này còn không bằng một con chó săn.
Và kẻ đang đứng trước mặt anh là Lăng Hải, nhị thiếu gia, kẻ vừa đánh chết nguyên chủ của thân xác này chỉ vì cậu ta vô tình làm bẩn đôi giày của hắn.
"Chết đi cho rảnh nợ!" Lăng Hải vung nắm đấm, một cú đấm tràn đầy kình lực hướng thẳng vào thái dương của Trường Yên.
Trong mắt kẻ khác, cú đấm đó rất nhanh. Nhưng trong mắt của Kỷ Dạ – kẻ đã trải qua hàng vạn trận chiến sinh tử – nó chậm như một thước phim quay chậm bị lỗi.
Anh không lùi lại. Trường Yên khẽ nghiêng đầu một góc ba độ, nắm đấm của Lăng Hải sượt qua tai anh, mang theo luồng gió mạnh. Ngay trong khoảnh khắc đối phương mất đà vì dùng lực quá mạnh, Trường Yên vươn hai ngón tay gầy guộc ra, gõ nhẹ vào huyệt đạo dưới nách của Lăng Hải.
"A!"
Một tiếng hét thảm thiết vang lên. Cánh tay của Lăng Hải ngay lập tức tê liệt, buông thõng xuống như bún. Hắn ôm tay lùi lại, đôi mắt trợn ngược vì kinh ngạc.
"Ngươi... ngươi đã làm gì?"
Trường Yên từ từ ngồi dậy. Cơn đau từ xương sườn bị gãy khiến anh nhíu mày, nhưng ánh mắt anh lại lạnh lẽo như băng vĩnh cửu trên đỉnh Huyết Sơn. Đó không phải là ánh mắt của một đứa trẻ mười lăm tuổi, mà là ánh mắt của một vị thần chết vừa trở về từ địa ngục.
Anh nhìn thẳng vào Lăng Hải, giọng nói trầm thấp, khàn đặc vì lâu ngày không được uống nước:
"Cút. Trước khi tôi đổi ý và tước đi cánh tay còn lại của cậu."
Lăng Hải run bắn người. Hắn không hiểu tại sao một tên phế vật luôn quỳ gối van xin lại có thể tỏa ra áp lực kinh khủng đến thế. Hắn lảo đảo chạy khỏi căn phòng, miệng vẫn không quên để lại lời đe dọa đầy run rẩy.
Trong căn phòng tĩnh lặng, Trường Yên nhìn vào hình bóng mình phản chiếu qua vũng nước trên sàn nhà. Một khuôn mặt thanh tú nhưng hốc hác, đôi mắt đen sâu thẳm.
Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười không có chút ấm áp.
Lăng gia? Lại là Lăng gia.
Kiếp trước anh là thanh kiếm bị vứt bỏ của họ. Kiếp này, anh lại sinh ra trong chính dòng máu ấy. Định mệnh dường như đang chơi xỏ anh, nhưng lần này, anh sẽ không còn là một quân cờ nữa.
Trường Yên hít một hơi, bắt đầu điều chỉnh lại nhịp thở theo phương pháp "Phục Ma Tức" mà anh từng học được trong một cổ mộ. Từng luồng khí mỏng manh bắt đầu len lỏi vào các kinh mạch bế tắc, đau đớn như có hàng ngàn mũi kim châm, nhưng anh không hề biến sắc.
"Thân xác này tuy yếu, nhưng là một tờ giấy trắng." Anh thầm nghĩ. "Kiếm thuật của ta... không cần sức mạnh của một con voi, chỉ cần sự chính xác của một tia chớp."
Ngày hôm đó, trong góc khuất bẩn thỉu nhất của Lăng gia, một sát thủ huyền thoại đã chính thức hồi sinh.