Cơn đau từ mạng sườn như những nhát dao khía vào từng hơi thở của Lăng Trường Yên. Sau khi Lăng Hải rời đi, căn phòng trở lại vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ. Trường Yên ngồi bệt xuống sàn đất lạnh lẽo, anh không vội vàng nằm xuống nghỉ ngơi. Là một sát thủ đã kinh qua hàng trăm trận chiến, anh biết rõ: lúc cơ thể tổn thương nhất cũng chính là lúc cảm quan nhạy bén nhất để tìm ra giới hạn của bản thân.
Anh bắt đầu kiểm tra cơ thể mới này một cách tỉ mỉ. Đôi vai quá hẹp, lồng ngực mỏng manh, và đặc biệt là đôi bàn tay... chúng quá mềm yếu. Trong thế giới của Kỷ Dạ kiếp trước, đôi bàn tay là công cụ sinh tồn, phải có những vết chai dày ở lòng bàn tay và các khớp ngón tay để cầm kiếm không bị rung động. Còn đôi tay này chỉ có những vết bầm tím do bị hành hạ.
"Kinh mạch bế tắc không phải do bẩm sinh." Trường Yên thầm thì, đôi mắt nheo lại đầy vẻ tính toán. "Là do bị hạ độc mạn tính. Một loại độc tố khiến cơ bắp luôn trong trạng thái rã rời, không thể tụ lực."
Gia tộc Lăng thị vốn nổi tiếng với những kẻ thừa kế mạnh mẽ. Việc một đứa con út như Trường Yên bị coi là phế vật thực chất là một sự sắp đặt thâm độc. Có kẻ không muốn anh có cơ hội đứng lên tranh giành bất cứ thứ gì, dù chỉ là một mẩu bánh vụn từ cái bàn tiệc quyền lực của gia tộc.
Trường Yên nhắm mắt lại, bắt đầu thực hiện bước đầu tiên trong hành trình tái sinh: Điều tức nghịch hành.
Trong võ học chính thống của Lăng gia, người ta dạy phải dẫn khí đi theo các kinh mạch thuận chiều để tích lũy sức mạnh. Nhưng Kỷ Dạ của kiếp trước là một sát thủ bóng tối, anh biết một bí thuật tàn khốc hơn nhiều. Anh bắt đầu ép các luồng khí mỏng manh trong đan điền đi ngược lại, đâm thẳng vào những điểm tắc nghẽn của độc tố.
"Hự..."
Một ngụm máu đen ngòm trào ra khỏi khóe miệng. Toàn thân Trường Yên run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cảm giác giống như có hàng vạn con kiến lửa đang gặm nhấm tủy xương. Nhưng anh vẫn ngồi bất động như một pho tượng đá. Với một kẻ đã từng bị vạn tiễn xuyên tâm trên đỉnh Huyết Sơn, nỗi đau về thể xác lúc này chỉ là một thử thách ý chí tầm thường.
Sau gần một giờ đồng hồ, hơi thở của anh dần ổn định lại. Tuy cơ thể vẫn yếu ớt, nhưng cái cảm giác rã rời, nặng nề đã biến mất. Anh cảm nhận được một luồng sinh khí nhỏ nhoi nhưng sắc lẹm bắt đầu luân chuyển. Độc tố đã bị đẩy lùi một phần, đủ để anh bắt đầu những bài tập cơ bản nhất.
Trường Yên đứng dậy, bước đến góc phòng, nơi có một chồng củi khô dùng để sưởi ấm vào mùa đông. Anh chọn ra một cành củi dài chừng ba tấc, thẳng và có độ dẻo. Anh cầm nó lên, xoay nhẹ cổ tay.
Vút!
Cành củi xé gió tạo ra một tiếng rít nhỏ. Trường Yên nhíu mày. Trọng tâm của cành củi này không chuẩn, và cổ tay của anh quá run.
"Phải rèn lại từ đầu."
Anh bắt đầu một bài tập kỳ lạ mà bất cứ võ sư nào nhìn thấy cũng sẽ cho là điên rồ. Anh không tập đánh bao cát, không tập chạy bộ. Anh đứng trước một chậu nước cũ, đặt một chiếc lá khô lên mặt nước. Nhiệm vụ của anh là dùng đầu cành củi đâm trúng cuống lá mà không làm mặt nước gợn sóng.
Lần thứ nhất, mặt nước xao động mạnh, chiếc lá bị nhấn chìm. Lần thứ mười, nước bắn tung tóe lên mặt anh. Lần thứ một trăm, cánh tay của Trường Yên bắt đầu sưng tấy, các thớ cơ biểu đạt sự đình công dữ dội.
Nhưng ánh mắt của anh vẫn bình thản đến lạnh lùng. Anh không nhìn vào chiếc lá, anh nhìn vào khoảng không xung quanh nó. Sát thủ không giết người bằng mắt, họ giết người bằng cảm giác về không gian. Anh đang tập cách điều khiển từng sợi gân, từng thớ thịt nhỏ nhất để đạt được sự chính xác tuyệt đối.
Đến lần thứ năm trăm, khi ánh trăng đã lên cao tới đỉnh đầu, len lỏi qua mái nhà dột nát, Trường Yên đột ngột ra tay.
Cành củi đâm ra nhanh như một tia chớp đen. Cạch. Đầu gỗ chạm đúng vào cuống lá, xuyên thủng nó. Mặt nước vẫn phẳng lặng như một tấm gương, không một gợn lăn tăn.
Trường Yên thu tay lại, hơi thở vẫn đều đặn như lúc anh mới bắt đầu. Sự thiên tài của anh không nằm ở sức mạnh ngàn cân, mà nằm ở sự kiểm soát cơ thể đến mức vi mô. Anh đã tìm lại được "điểm chạm" – thứ cảm giác giúp một sát thủ có thể cắt đứt cổ họng đối phương mà nạn nhân chưa kịp cảm thấy đau.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ mục nát lại bị đẩy ra một lần nữa. Lần này không phải là Lăng Hải, mà là một ông lão mặc bộ đồ gia nhân giản dị, tay bưng một khay thức ăn đạm bạc. Đó là lão Phúc, người duy nhất trong cái gia tộc rộng lớn này còn chút thương xót cho đứa trẻ tội nghiệp này.
Lão Phúc khựng lại khi thấy Trường Yên đang đứng giữa phòng, tay cầm một cành củi rách nát, đôi mắt sáng quắc dưới ánh trăng. Lão cảm thấy có gì đó rất lạ. Đứa trẻ nhút nhát, luôn cúi đầu né tránh mọi ánh nhìn dường như đã biến mất. Đứng đó là một cái bóng cao ngạo, mang theo một luồng khí lạnh lẽo khiến lão rùng mình.
"Tứ thiếu gia... cậu... cậu tỉnh rồi sao?" Lão Phúc lắp bắp, vội vàng đặt khay thức ăn xuống bàn. "Nhị thiếu gia nói cậu bị ngã cầu thang... lão đã rất lo lắng."
Trường Yên nhìn lão Phúc, ánh mắt hơi dịu lại nhưng vẫn giữ vẻ xa cách. Trong ký ức của nguyên chủ, ông lão này là người duy nhất không hùa theo đám đông để sỉ nhục anh.
"Tôi không sao, lão Phúc. Cảm ơn lão."
Giọng nói của Trường Yên bình thản, không còn sự sợ hãi hay uất ức. Lão Phúc nhìn vào chiếc lá bị xuyên thủng trong chậu nước, rồi lại nhìn cành củi trên tay Trường Yên. Ông là một người đã sống trong gia tộc võ học lâu năm, tuy không biết võ nhưng cũng có đôi chút nhãn lực. Cái lỗ trên chiếc lá kia... không thể là sự tình cờ.
"Thiếu gia... cậu vừa tập võ sao?" Lão Phúc hạ thấp giọng, đầy vẻ lo âu. "Nếu để phu nhân hoặc các thiếu gia khác biết cậu đang bí mật luyện tập, họ sẽ không để yên cho cậu đâu."
Trường Yên tiến lại gần bàn, cầm lấy bát cháo loãng đã nguội ngắt, bắt đầu ăn một cách từ tốn. Anh cần năng lượng để phục hồi cơ bắp.
"Họ sẽ không biết." Trường Yên trả lời, đôi mắt nhìn ra phía cửa sổ, nơi bóng tối bao trùm lấy những dãy hành lang xa hoa của Lăng gia. "Cho đến khi cái đầu của họ rơi xuống đất, họ vẫn sẽ nghĩ tôi là một phế vật."
Lão Phúc rùng mình. Câu nói của Trường Yên mang theo một sát khí đặc quánh mà một gia nhân già như lão không thể hiểu nổi. Lão định nói thêm gì đó, nhưng khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Trường Yên, lão nhận ra rằng mình không còn tư cách để dạy bảo đứa trẻ này nữa.
"Lão... lão đi sắc thuốc cho thiếu gia." Lão Phúc vội vã lui ra, trong lòng đầy rẫy những hoài nghi và kinh hãi.
Còn lại một mình, Trường Yên buông bát cháo. Anh đứng dậy, bước ra giữa phòng, bắt đầu thực hiện những động tác co duỗi cơ thể ở những góc độ quái dị. Đây là bài tập "Cốt Cách Sát Thủ" – một phương pháp ép xương cốt phát triển vượt mức bình thường bằng cách tự bẻ gãy và để chúng tự hồi phục trong tư thế mới.
Đêm đó, trong căn phòng tồi tàn ấy, tiếng xương khớp chuyển động khục khục vang lên đều đặn. Trường Yên đang chuẩn bị cho mình một bộ khung xương hoàn hảo nhất để cầm kiếm.
Anh biết, ngày mai sẽ không chỉ có Lăng Hải quay lại. Sự thay đổi của anh sớm muộn gì cũng sẽ lọt vào mắt xanh của vị Gia chủ lạnh lùng kia. Và khi đó, anh cần một thứ gì đó sắc bén hơn là một cành củi khô để đối mặt với cái gọi là "thiên phú của gia tộc".
"Kiếm thuật không phải là vinh quang." Anh nhẩm lại tôn chỉ của mình ở kiếp trước. "Kiếm thuật là cách ngắn nhất để tiễn kẻ thù vào quan tài."