Bình minh tại Lăng phủ thường bắt đầu bằng tiếng chuông đồng vang dội từ diễn võ đường trung tâm, báo hiệu cho một ngày rèn luyện khắc nghiệt của hàng trăm con cháu dòng tộc. Nhưng ở góc Tây Bắc xa xôi, nơi dãy nhà kho xập xệ dành cho kẻ hầu và những kẻ bị ruồng bỏ, thứ đánh thức Lăng Trường Yên lại là cái lạnh thấu xương của sương sớm và mùi chua nồng của thức ăn ôi thiu.
Trường Yên mở mắt. Sau một đêm tự bẻ gãy và sắp xếp lại hệ thống gân cốt, toàn thân anh đau đớn như bị hàng vạn chiếc búa đập nát. Nhưng anh hài lòng. Những khối cơ bắp nhỏ bé đã không còn biểu hiện sự rệu rã, trái lại, chúng bắt đầu có độ đàn hồi và sự liên kết chặt chẽ hơn. Đây là nền tảng tối thiểu để thực hiện những chiêu thức "giết người trong nháy mắt".
Rầm!
Cánh cửa gỗ vốn đã lung lay nay bị đạp tung ra, đập mạnh vào vách tường đầy mạng nhện. Hai gã thanh niên mặc đồ gia nhân, tay bưng khay thức ăn, hiên ngang bước vào với vẻ mặt hống hách. Kẻ đi đầu là Mã Tam, một gã tay sai trung thành của Lăng Hải. Hắn có thân hình hộ pháp, thường cậy thế là người hầu của Nhị thiếu gia để ức hiếp những kẻ thấp kém hơn.
"Này, phế vật! Còn chưa dậy để dọn dẹp phòng cho Nhị thiếu gia sao?" Mã Tam ném cái khay xuống đất, làm bát canh loãng bắn tung tóe lên đôi giày cũ kỹ của Trường Yên.
Trường Yên chậm rãi ngồi dậy, không nói một lời. Anh quan sát bước chân của Mã Tam. Trọng tâm dồn nhiều vào gót chân, bộ pháp lỏng lẻo, chỉ có chút sức mạnh cơ bắp thô thiển. Với Kỷ Dạ của kiếp trước, loại người này thậm chí không đủ tư cách để anh liếc mắt nhìn.
"Ta nói mà ngươi điếc à?" Mã Tam thấy Trường Yên im lặng, càng thêm tức tối. Hắn cầm lấy bát cháo trắng – thực chất là nước gạo đặc xen lẫn vài hạt cơm sống – rồi nhổ một bãi nước bọt vào đó trước khi đẩy về phía anh. "Ăn đi! Đây là đặc ân của Nhị thiếu gia dành cho kẻ dám làm bẩn giày của ngài ấy hôm qua. Ăn hết chỗ này, rồi quỳ xuống bò đến phòng ngài ấy mà xin lỗi."
Gã gia nhân đi cùng cười sằng sặc: "Nhìn cái mặt nó kìa, chắc là hôm qua bị Nhị thiếu gia đánh đến ngốc rồi. Ăn đi thiếu gia, cơm trắng đấy, sang lắm!"
Trường Yên nhìn bát cháo dưới đất, rồi từ từ ngước mắt lên nhìn Mã Tam. Ánh mắt ấy không có sự uất ức, cũng không có sự giận dữ thường thấy. Nó là một sự bình lặng đến rợn người, giống như mặt hồ sâu thẳm trước khi một con thủy quái trồi lên.
"Ăn?" Trường Yên khẽ lặp lại, giọng nói khàn khàn nhưng rõ mồn một.
"Đúng! Ăn sạch cho ta!" Mã Tam quát, tiến lên một bước định túm lấy tóc Trường Yên để ấn đầu anh xuống bát cháo.
Ngay khi ngón tay thô kệch của gã sắp chạm vào tóc mình, Trường Yên hành động.
Anh không đứng dậy, cũng không tung một cú đấm uy lực. Anh chỉ đơn giản là nghiêng người, mượn đà lao tới của Mã Tam, tay trái luồn qua dưới cánh tay đối phương, nắm lấy ngón cái của gã rồi bẻ ngược lại một góc cực kỳ hiểm hóc.
Rắc!
Tiếng xương gãy giòn tan vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng.
"A... Aaaaa!" Mã Tam gào lên đau đớn, toàn thân đổ rụp xuống theo hướng bị bẻ tay.
Nhưng Trường Yên chưa dừng lại. Anh dùng tay phải cầm lấy cái bát cháo bẩn thỉu trên sàn, nhanh như chớp ấn thẳng vào miệng Mã Tam khi gã đang há ra để hét. Một lực đạo chuẩn xác đánh vào quai hàm, khiến Mã Tam không thể khép miệng, buộc phải nuốt toàn bộ chỗ thức ăn ôi thiu cùng bãi nước bọt của chính mình.
Gã gia nhân đi cùng chết lặng. Hắn không nhìn rõ Trường Yên đã ra tay lúc nào, chỉ thấy trong chớp mắt, một Mã Tam cao lớn đã quỳ rạp dưới chân "đứa trẻ phế vật", mặt mũi tím tái vì nghẹn và đau đớn.
"Vị thế nào?" Trường Yên buông tay, giọng nói lạnh lùng như băng. "Bát cơm thừa này, có phải rất chát không?"
Mã Tam ôm bàn tay gãy, lùi lại trong sự kinh hoàng. Hắn nhìn thấy trong đôi mắt của Trường Yên không phải là sự phản kháng của một kẻ bị dồn vào đường cùng, mà là sự ban phát cái chết của một bậc quân chủ. Sát khí tỏa ra từ cơ thể nhỏ bé kia khiến gã gia nhân cảm thấy đôi chân mình như muốn nhũn ra.
"Ngươi... ngươi dám đánh người của Nhị thiếu gia... Ngươi tiêu đời rồi!" Gã gia nhân đi cùng lắp bắp, vội vàng kéo Mã Tam dậy rồi cả hai tháo chạy khỏi căn phòng như gặp phải quỷ dữ.
Trường Yên đứng dậy, rút một chiếc khăn sạch từ trong túi ra lau tay. Anh nhìn ra ngoài cửa, nơi ánh nắng bắt đầu chiếu vào đống rác rưởi trước hiên nhà.
Cơn đói bắt đầu cồn cào trong bụng. Thân xác này cần dinh dưỡng thực sự, không phải những thứ rác rưởi này. Anh biết, hành động vừa rồi sẽ sớm dẫn đến một cơn bão lớn hơn. Lăng Hải chắc chắn sẽ không bỏ qua, và có thể là cả những kẻ đứng sau quản lý dãy nhà kho này.
Nhưng đó chính là mục đích của anh. Sát thủ không bao giờ chờ đợi con mồi tìm đến mình một cách thụ động. Anh cần một cái cớ để bước ra khỏi góc tối này, để đoạt lấy tài nguyên rèn luyện, và để cho Lăng gia biết rằng: Con rồng trong vũng bùn đã thức tỉnh.
Trường Yên bước đến bên chậu nước, rửa sạch bát cháo dính trên sàn. Anh nhìn bóng mình trong nước, thấy một thiếu niên gầy gò nhưng sống mũi cao thẳng, đôi mày kiếm sắc lẹm.
"Kỷ Dạ kiếp trước chết vì quá trung thành." Anh thầm nhủ. "Trường Yên kiếp này sẽ sống vì chính mình. Lăng gia này... từ hôm nay sẽ bắt đầu phải học cách sợ hãi một cái tên."
Bát cơm chát chúa hôm nay chỉ là khởi đầu. Anh sẽ khiến những kẻ đã sỉ nhục nguyên chủ phải nếm trải vị cay đắng gấp trăm lần, không phải bằng sự thù hận mù quáng, mà bằng sự trừng phạt lạnh lùng của một thiên tài kiếm đạo độc nhất vô nhị.