Sau khi tống khứ đám gia nhân, Lăng Trường Yên biết mình không có nhiều thời gian. Lăng Hải là kẻ hẹp hòi, chắc chắn sẽ mang thêm người quay lại sớm. Với thể trạng hiện tại, anh có thể dùng kỹ thuật để hạ gục vài tên thuộc hạ, nhưng nếu đối đầu với một cao thủ thực sự có căn cơ võ học, cơ thể gầy gò này sẽ vỡ vụn trước khi kịp chạm vào đối thủ.
Anh cần dược liệu để kích hoạt quá trình "Rèn gân đổi cốt".
Rời khỏi dãy nhà kho, Trường Yên lẻn qua những lối đi hẹp dành cho nô bộc, hướng thẳng về phía bìa rừng nằm ở mặt sau của Lăng phủ. Đó là một khu rừng già được bao bọc bởi những vách đá dựng đứng, nơi các đệ tử cấp cao thường vào săn bắt linh thú cấp thấp, nhưng với một "phế vật" như anh, đó vốn là tử địa.
"Thể xác này... thực sự quá tệ." Trường Yên vừa chạy vừa cảm nhận lồng ngực mình phập phồng dữ dội. Chỉ một đoạn dốc ngắn mà tim anh đã đập nhanh như đánh trống, mồ hôi vã ra như tắm.
Kỷ Dạ của kiếp trước có thể chạy bộ ba ngày đêm không nghỉ, hơi thở vẫn bình ổn như mặt hồ mùa thu. Còn Lăng Trường Yên hiện tại chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch.
Anh dừng chân bên một con suối nhỏ, bắt đầu tìm kiếm theo ký ức của một bậc thầy về ám sát. Sát thủ không chỉ biết giết người, họ còn là những chuyên gia về thảo dược để chế độc và giải độc. Sau một hồi tìm kiếm, anh tìm thấy thứ mình cần: "Đại Cốt Thảo" – một loại cỏ dại có vị đắng ngắt, mọc ở nơi ẩm ướt, thường bị coi là cỏ độc vì nếu dùng không đúng cách sẽ gây co quắp cơ bắp.
Nhưng trong tay một thiên tài, nó là thần dược để ép độc tố ra khỏi tủy xương.
Trường Yên hái một nắm lá, nhai nát rồi nuốt chửng. Vị đắng kinh hoàng xộc thẳng lên đại não, khiến anh muốn nôn mửa ngay lập tức. Anh cắn chặt răng, ngồi xếp bằng trên một phiến đá phẳng, bắt đầu vận hành nhịp thở "Phục Ma Tức".
"Bắt đầu đi."
Rầm!
Một cơn đau xé tâm can bùng phát từ sâu trong tủy sống. Tác dụng của Đại Cốt Thảo bắt đầu phát huy, nó như một dòng nham thạch nóng chảy luồn lách qua từng kẽ xương, ép những cặn bã tích tụ mười lăm năm qua ra ngoài qua lỗ chân lông.
Trường Yên gồng mình đến mức các huyết quản trên trán nổi lên cuồn cuộn như những con giun nhỏ. Làn da tái nhợt của anh dần chuyển sang màu đỏ rực, rồi một lớp chất nhầy màu đen, hôi hám bắt đầu rỉ ra. Đây là quá trình "Tẩy tủy" thô sơ nhất, đau đớn gấp mười lần so với việc bị trúng tên, bởi vì nó là sự tàn phá và tái tạo từ bên trong.
"Sát thủ... không được phép... sợ đau." Anh nghiến răng, giọng nói thoát ra từ kẽ răng ken két.
Giữa lúc quá trình rèn luyện đang ở giai đoạn then chốt, tai của Trường Yên khẽ động. Tiếng lá khô bị giẫm nát, tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên từ lùm cây phía sau.
Một con Thanh Lang (sói xanh) – loại thú dữ thường thấy ở bìa rừng. Tuy chỉ là thú hoang, nhưng một con Thanh Lang trưởng thành có thể dễ dàng xé xác một người trưởng thành trong nháy mắt. Nó đã đánh hơi thấy mùi máu và mùi chất thải từ cơ thể anh.
Con sói dần hiện ra từ bóng tối, đôi mắt xanh lét nhìn chằm chằm vào "con mồi" đang ngồi bất động. Nó hạ thấp trọng tâm, lấy đà lao vọt tới.
Trường Yên vẫn nhắm mắt. Trong tâm thức của anh, thế giới xung quanh không còn là hình ảnh, mà là những rung động. Tiếng móng vuốt chạm đất, tiếng gió rít qua bộ lông sói, nhịp tim của nó... tất cả đều hiện rõ trong đầu anh.
Khi con sói chỉ còn cách ngực anh chưa đầy nửa mét, Trường Yên đột ngột mở mắt. Đôi mắt ấy không có lấy một tia gợn sóng, chỉ có sự lạnh lẽo tuyệt đối của một kẻ đứng trên đỉnh cao của cái chết.
Anh không lùi, mà đổ người về phía trước, hai ngón tay chụm lại như mũi kiếm, đâm thẳng vào yết hầu của con sói.
Khục!
Một chiêu đâm chính xác đến từng milimet. Anh không dùng lực của cánh tay, mà dùng toàn bộ lực phản chấn của con sói lao tới để phản đòn. Ngón tay anh cứng như thép, xuyên thủng yết hầu đối phương.
Con Thanh Lang ngã vật ra đất, co giật vài cái rồi tắt thở hoàn toàn.
Trường Yên rút tay về, hơi thở hổn hển. Quá trình rèn gân vẫn chưa kết thúc, nhưng sự kích thích từ trận chiến sinh tử vừa rồi đã đẩy nhanh tốc độ tuần hoàn máu. Lớp chất nhầy màu đen chảy ra càng nhiều hơn.
Sau nửa giờ, Trường Yên đứng dậy. Anh bước xuống suối, dội dòng nước lạnh buốt lên người để gột rửa sạch sẽ.
Khi lớp bẩn trôi đi, lộ ra một làn da tuy vẫn còn gầy gò nhưng đã bắt đầu có độ bóng và săn chắc của cơ bắp. Đôi mắt anh sáng hơn, tinh anh hơn, và quan trọng nhất là cảm giác nặng nề trong lồng ngực đã biến mất hoàn toàn.
Anh cúi xuống nhìn xác con sói, rồi dùng móng tay sắc lẹm rạch lấy một miếng da dài, quấn quanh cổ tay mình để làm vật hộ thân và che đi những huyệt đạo trọng yếu.
"Đau đớn là món quà của kẻ yếu." Trường Yên nhìn về phía Lăng phủ, nơi những ngọn tháp cao vút đang ẩn hiện trong sương. "Bởi vì chỉ có kẻ yếu mới hiểu rõ giá trị của việc trở nên mạnh mẽ."
Bài tập "Rèn gân đổi cốt" lần thứ nhất đã thành công. Tuy chỉ là bước khởi đầu, nhưng giờ đây, anh đã có đủ thể lực để thi triển những bộ pháp cơ bản. Đứa trẻ phế vật của ngày hôm qua đã chết cùng với con Thanh Lang kia.
Trường Yên quay trở về, bước chân của anh giờ đây nhẹ bẫng, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nhất trên lớp lá khô. Đó là bộ pháp của một sát thủ – sự im lặng trước khi bão tố ập đến.