Trở về từ bìa rừng, Lăng Trường Yên thấy căn phòng nát của mình càng thêm hỗn độn. Những vết chân bùn đất và dấu vết lục lọi cho thấy Mã Tam hoặc ai đó đã quay lại trong lúc anh vắng mặt. Tuy nhiên, anh chẳng hề bận tâm. Với một kẻ không có gì trong tay như anh, thứ quý giá nhất chính là bộ xương cốt vừa được tẩy lễ và những tri thức giết người đang nằm trong đại não.
Bụng đói cồn cào, anh ngồi xuống nhai chậm rãi mẩu thịt sói sống đã được lột da và rửa sạch dưới suối. Sát thủ không kén chọn thức ăn, protein là protein, nó là nhiên liệu để tái tạo các thớ cơ vừa bị xé rách do quá trình "Rèn gân đổi cốt".
Sau khi hồi phục chút sức lực, Trường Yên bước ra khoảnh sân nhỏ phía sau dãy nhà kho. Đây là một góc chết, cỏ dại mọc lút đầu gối, che khuất tầm nhìn từ những dãy hành lang chính.
Anh bắt đầu tìm kiếm "vũ khí".
Trong thế giới của Kỷ Dạ, thanh kiếm không nhất thiết phải là báu vật rèn từ thép tinh. Một mảnh sành, một cây kim, hay một cành cây đều có thể trở thành lưỡi hái tử thần nếu rơi vào tay kẻ biết sử dụng. Trường Yên dừng mắt trước một khúc gỗ sồi già nằm lăn lóc trong đống củi. Nó cứng, đặc và có độ nặng vừa phải.
Anh dùng móng tay sắc lẹm và một mảnh đá dẹp, bắt đầu gọt giũa. Từng thớ gỗ khô khốc bị bóc tách. Anh không gọt một thanh kiếm hoa mỹ với những hoa văn rồng phượng như đám công tử Lăng gia. Thứ anh tạo ra là một thanh kiếm gỗ dẹp, mỏng ở hai cạnh, mũi thuôn nhọn và chuôi kiếm được mài nhám để tăng độ bám.
Thanh kiếm gỗ này dài đúng bằng chiều dài từ khuỷu tay đến đầu ngón tay của anh – tỉ lệ vàng cho các đòn đánh ở cự ly gần và trung bình.
"Cân bằng... tạm ổn." Trường Yên vẩy nhẹ cổ tay, thanh gỗ phát ra tiếng vút xé gió đục ngầu.
Bắt đầu từ giữa sân, Trường Yên dùng mũi kiếm gỗ vạch xuống đất một đường thẳng dài. Sau đó là những đường tròn đồng tâm và những giao điểm chằng chịt. Nếu một võ sư nhìn vào, họ sẽ thấy nó giống như một bàn cờ hỗn loạn. Nhưng thực tế, đó là "Địa đồ tử vong".
Mỗi giao điểm trên mặt đất đại diện cho một vị trí đứng, mỗi đường vạch đại diện cho một quỹ đạo di chuyển của đối phương.
Trường Yên bước vào tâm điểm. Anh bắt đầu di chuyển.
Trái. Phải. Xoay 15 độ. Hạ thấp trọng tâm.
Động tác của anh ban đầu rất chậm, chậm đến mức giống như một ông lão đang dạo bộ. Nhưng nếu nhìn kỹ, mỗi bước chân của anh đều dẫm chính xác vào các giao điểm trên mặt đất mà không lệch một milimet. Đây chính là cách anh rèn luyện lại bộ pháp "Vô Ảnh Bộ". Sát thủ không cần chạy nhanh hơn đối thủ, sát thủ chỉ cần đứng đúng vị trí mà đối phương sẽ để lộ sơ hở trong tích tắc tiếp theo.
"Hơi thở... phải hòa làm một với bước chân."
Càng về sau, tốc độ của anh càng tăng lên. Thanh kiếm gỗ trong tay không còn chém bừa bãi. Mỗi lần đâm ra, mũi kiếm đều nhắm chính xác vào một chiếc lá đang rơi hoặc một vị trí giả định là yết hầu, tim, hoặc nách của đối thủ.
Đâm. Rút. Xoáy.
Mồ hôi bắt đầu thấm đẫm vạt áo cũ nát. Trường Yên cảm thấy các thớ cơ bắp chân căng lên như dây đàn, nhưng sự phối hợp giữa nhãn lực và cơ thể đã dần tìm lại được nhịp điệu của kiếp trước.
Trong đầu anh, một kịch bản chiến đấu hiện lên: Lăng Hải lao tới, vung một cú đấm chính diện. Trường Yên sẽ không đỡ, anh sẽ bước vào giao điểm số 4 trên mặt đất, xoay người để cú đấm lướt qua vai, đồng thời mũi kiếm gỗ sẽ đâm thẳng vào khớp xương vai của đối phương.
Đơn giản. Tàn khốc. Không động tác thừa.
Đột ngột, Trường Yên dừng lại. Thanh kiếm gỗ đứng im lìm giữa không trung, mũi kiếm chỉ cách một thân cây trúc chưa đầy một phân. Anh nghe thấy tiếng bước chân. Rất nhẹ, nhưng dồn dập và mang theo sự lo lắng.
Lão Phúc hớt hải chạy vào sân sau, mặt mày tái mét: "Tứ thiếu gia! Cậu... cậu mau trốn đi! Mã Tam đã báo cáo với quản sự dãy nhà kho về việc cậu đánh người. Họ nói cậu... cậu dùng tà thuật đánh gãy tay người của Nhị thiếu gia. Bây giờ gã quản sự đang dẫn người đến để 'thực thi gia pháp' đấy!"
Trường Yên từ từ hạ thanh kiếm gỗ xuống. Anh không hề tỏ ra sợ hãi, trái lại, đôi mắt đen sâu thẳm lại lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Anh nhìn vào những đường gạch chằng chịt dưới chân mình, rồi nhìn thanh kiếm gỗ thô sơ trong tay.
"Gia pháp?" Trường Yên khẽ lặp lại, thanh âm bình thản đến mức khiến lão Phúc sởn gai ốc. "Họ đến đúng lúc lắm. Tôi cũng đang cần vài bao cát để thử nghiệm những đường gạch này."
"Thiếu gia! Cậu điên rồi sao? Quản sự Lăng Chu là một võ đồ cấp ba, sức mạnh của hắn có thể bẻ gãy một thanh sắt. Cậu không phải đối thủ của hắn đâu!" Lão Phúc vừa nói vừa cố kéo tay Trường Yên đi.
Trường Yên gạt tay lão Phúc ra một cách nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. Anh bước về phía cửa sân, nơi tiếng hò hét và tiếng chân dậm thình thịch đang gần kề.
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, bóng của chàng thiếu niên gầy gò cùng thanh kiếm gỗ kéo dài trên mặt đất, đè lên những đường vạch "tử vong" mà anh vừa vẽ.
"Lão Phúc, lão đứng sang một bên đi." Trường Yên đứng lại ở ngay lối vào sân, thanh kiếm gỗ buông thõng bên hông. "Hôm nay, tôi sẽ cho họ biết, thế nào mới thực sự là 'Gia pháp'."
Trận chiến chính thức đầu tiên kể từ khi trùng sinh, sắp bắt đầu. Và lần này, đối phương sẽ không chỉ bị bẻ gãy một ngón tay.