MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Tài Của Dòng Dõi Độc Nhất Vô NhịChương 6: KẺ BẮT NẠT VÀ SỰ IM LẶNG ĐÁNG SỢ

Thiên Tài Của Dòng Dõi Độc Nhất Vô Nhị

Chương 6: KẺ BẮT NẠT VÀ SỰ IM LẶNG ĐÁNG SỢ

1,231 từ · ~7 phút đọc

Tiếng bước chân dậm mạnh trên nền đất đá dập tắt sự yên tĩnh cuối cùng của khu nhà kho. Lăng Chu, gã quản sự béo tốt với khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ, dẫn theo bốn tên tay sai hùng hổ xông vào sân sau. Theo sau chúng là Mã Tam, kẻ đang quấn băng trắng toát ở tay, ánh mắt đầy sự thù hằn và đắc ý.

"Là nó! Chính là thằng phế vật đó!" Mã Tam gào lên, chỉ ngón tay còn lại về phía Trường Yên.

Lăng Chu đứng khựng lại, đôi mắt híp lại quan sát thiếu niên đang đứng giữa sân. Gã thấy Trường Yên cầm một thanh gỗ gọt dẻo quạnh, dáng vẻ gầy gò như một nhành liễu trước gió. Điều khiến gã khó chịu không phải là việc Mã Tam bị đánh, mà là thái độ của Trường Yên. Cậu ta không quỳ xuống khóc lóc, không run rẩy van xin, mà chỉ đứng đó, lặng lẽ như một cái bóng.

Sự im lặng đó, với một kẻ ưa quyền lực như Lăng Chu, chính là một sự sỉ nhục.

"Lăng Trường Yên, ngươi to gan lắm." Lăng Chu hầm hè, bẻ khớp tay kêu răng rắc. "Dám đánh người trong phủ, lại còn dùng thủ đoạn đê hèn bẻ gãy tay thuộc hạ của Nhị thiếu gia. Hôm nay, nếu ta không đánh gãy chân ngươi để răn đe, cái chức quản sự này của ta coi như vứt bỏ!"

Trường Yên không đáp. Anh khẽ liếc nhìn xuống mặt đất, nơi có đường vạch số 3 mà anh đã vẽ lúc chiều. Anh tính toán khoảng cách: mười bước.

"Nói! Ai đã dạy ngươi chiêu thức đó?" Lăng Chu quát lớn, bước tới một bước đầy uy lực. Gã là một võ đồ cấp ba, sức mạnh cơ bắp đã đạt đến mức có thể dùng tay không bóp nát quả óc chó. Với gã, một đứa trẻ suy dinh dưỡng như Trường Yên chỉ cần một cú tát là đủ để nằm liệt giường nửa tháng.

"Ông muốn biết sao?" Trường Yên cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói đều đều không chút cảm xúc. "Lại đây, tôi sẽ chỉ cho ông thấy."

"Thằng ranh con chết tiệt!"

Lăng Chu mất kiên nhẫn. Gã lao vọt tới, bàn tay to lớn như hộ pháp xòe ra, định chộp lấy cổ áo Trường Yên để nhấc bổng anh lên. Tốc độ của gã khá nhanh so với người thường, mang theo một luồng gió mạnh thổi bạt đám cỏ dại dưới chân.

Lão Phúc đứng góc sân bịt chặt mắt không dám nhìn, miệng lẩm bẩm cầu nguyện.

Nhưng trong nhãn quan của Trường Yên, thế giới đột ngột chậm lại. Anh nhìn thấy bả vai phải của Lăng Chu hơi nhếch lên – báo hiệu hướng tấn công. Anh nhìn thấy trọng tâm của gã dồn quá nhiều vào chân trước – một sơ hở chí mạng về thăng bằng.

Xoạt.

Trường Yên lùi lại nửa bước, đúng vào giao điểm số 3. Bàn tay của Lăng Chu sượt qua ngực áo anh chỉ trong vài milimet. Ngay trong khoảnh khắc gã quản sự còn đang ngỡ ngàng vì vồ hụt, thanh kiếm gỗ trên tay Trường Yên đã chuyển động.

Anh không vung kiếm chém mạnh. Anh chỉ đơn giản là xoay cổ tay, mượn chính đà lao tới của Lăng Chu để đưa mũi kiếm gỗ vào khe hở dưới nách của gã.

Bộp!

Một tiếng động khô khốc vang lên. Đầu kiếm gỗ chạm trúng vào đám rối thần kinh cánh tay của Lăng Chu.

"Ư..." Lăng Chu khẽ rên rỉ, toàn bộ cánh tay phải của gã đột nhiên mất cảm giác, buông thõng xuống như một sợi dây thừng.

"Chủ quan là con đường ngắn nhất dẫn đến nghĩa địa." Trường Yên thì thầm, câu nói này chỉ đủ để mình Lăng Chu nghe thấy.

Lăng Chu hoảng loạn, gã dùng tay trái tung ra một cú đấm ngang với tất cả sức bình sinh. Trường Yên cúi thấp người, thanh kiếm gỗ như một con rắn hổ mang, từ dưới thấp vươn lên, đánh mạnh vào mặt trong khớp gối của gã.

Rắc!

Lăng Chu không thể trụ vững, thân hình đồ sộ của gã đổ rụp xuống, quỳ sụp trước mặt Trường Yên. Cả sân sau chìm vào một sự im lặng chết chóc. Đám tay sai và Mã Tam đứng chôn chân tại chỗ, miệng há hốc không thốt nên lời. Một võ đồ cấp ba lại bị hạ gục bởi một đứa trẻ phế vật chỉ trong hai hiệp?

"Gia pháp của ông... chỉ có vậy thôi sao?" Trường Yên đứng từ trên cao nhìn xuống, mũi kiếm gỗ nhẹ nhàng đặt lên yết hầu của Lăng Chu.

Lúc này, Lăng Chu mới thực sự cảm nhận được cái gọi là "sự im lặng đáng sợ". Nhìn vào đôi mắt của Trường Yên, gã không thấy một chút tia sáng nào của sự nhân từ. Gã cảm giác như mình không phải đang đối đầu với một con người, mà là một lưỡi kiếm sắc lạnh đã rút khỏi vỏ, sẵn sàng lấy mạng gã bất cứ lúc nào.

Mồ hôi hột chảy dài trên trán Lăng Chu. Sự kiêu ngạo biến mất, thay vào đó là một nỗi sợ hãi nguyên thủy. Gã cảm nhận được mũi gỗ dù không sắc nhưng lại mang theo một loại sát ý khiến da cổ gã nổi da gà.

"Thiếu... thiếu gia... xin tha mạng..." Lăng Chu lắp bắp, giọng nói run rẩy.

Trường Yên thu kiếm về. Anh không giết gã. Không phải vì anh nhân từ, mà vì hiện tại giết người trong phủ sẽ mang lại rắc rối không cần thiết. Anh cần thời gian để phát triển, và Lăng Chu là một con chó biết sợ, con chó biết sợ sẽ hữu dụng hơn một xác chết.

"Cầm lấy đám người của ông và biến khỏi đây." Trường Yên quay lưng đi, không thèm liếc nhìn lại một lần. "Nếu còn lần sau, thứ đặt lên cổ ông sẽ không phải là gỗ đâu."

Lăng Chu như được đại xá, gã lồm cồm bò dậy, mặc kệ cơn đau ở chân và cánh tay tê liệt, ra hiệu cho đám tay sai khiêng mình chạy trối chết. Mã Tam là kẻ chạy nhanh nhất, nỗi sợ hãi trong lòng gã giờ đây đã vượt xa sự thù hận.

Lão Phúc run rẩy tiến lại gần, nhìn Trường Yên như nhìn một vị thần phương nào vừa giáng thế: "Tứ thiếu gia... cậu... cậu thực sự là Tứ thiếu gia sao?"

Trường Yên nhìn thanh kiếm gỗ đã hơi nứt sau cú va chạm, khẽ thở dài. Thể xác này vẫn còn quá yếu, chỉ mới vận chút kình lực mà các khớp tay đã đau nhức.

"Lão Phúc, tìm cho tôi một ít than củi và dầu vừng." Trường Yên bình thản nói. "Tôi cần tôi luyện thanh kiếm này. Sắp tới, rác rưởi tìm đến sẽ còn nhiều hơn thế này nữa."

Dưới bóng tối của hoàng hôn, Trường Yên đứng một mình giữa sân, bóng anh kéo dài bao trùm lấy những đường vạch trên đất. Cuộc chiến hôm nay chỉ là một phép thử nhỏ, nhưng nó đã khẳng định một điều: Trong thế giới này, kỹ nghệ của một sát thủ thiên tài có thể san lấp mọi khoảng cách về sức mạnh thô lỗ.