MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Tài Của Dòng Dõi Độc Nhất Vô NhịChương 7: CHỈ MỘT CHIÊU: BÈ GÃY UY QUYỀN

Thiên Tài Của Dòng Dõi Độc Nhất Vô Nhị

Chương 7: CHỈ MỘT CHIÊU: BÈ GÃY UY QUYỀN

1,156 từ · ~6 phút đọc

Tin tức về việc quản sự Lăng Chu bị phế đi một cánh tay và một chân ngay tại khu nhà kho giống như một mồi lửa ném vào đống rơm khô, lan nhanh khắp Lăng phủ. Tuy nhiên, thay vì sự kinh ngạc, phản ứng đầu tiên của tầng lớp trên là sự phẫn nộ. Trong mắt họ, việc một con chó bị đánh bại bởi một "vật hy sinh" như Lăng Trường Yên không chứng minh được sự trỗi dậy của thiên tài, mà là sự sỉ nhục vào trật tự của gia tộc.

Sáng hôm sau, khi sương mù còn chưa kịp tan trên những mái ngói cong vút, một đoàn người rầm rộ đã kéo đến sân sau khu nhà kho. Dẫn đầu không còn là hạng nô bộc như Lăng Chu, mà là Lăng Hải – Nhị thiếu gia, đi cùng hắn là Lăng Đại – một trong những giáo đầu của võ đường, người có thực lực Võ đồ cấp sáu.

"Thằng khốn! Ngươi bước ra đây cho ta!" Tiếng gầm của Lăng Hải làm rung chuyển cả những vách gỗ mục nát.

Trường Yên từ từ bước ra khỏi cửa. Anh vừa trải qua một đêm rèn luyện nhịp thở, sắc mặt tuy vẫn xanh xao nhưng đôi mắt đã có thêm thần thái. Anh nhìn thấy Lăng Hải đang đứng đó, mặt mày vặn vẹo vì tức giận, bên cạnh là một trung niên cao lớn, khí thế trầm ổn, tay cầm một thanh kiếm thật sự bằng thép lạnh.

Lăng Đại nhìn Trường Yên, đôi lông mày rậm cau lại: "Lăng Trường Yên, ngươi dùng tà thuật gì để đả thương quản sự? Gia tộc nuôi dưỡng ngươi mười lăm năm, không ngờ ngươi lại tâm địa độc ác, ra tay tàn nhẫn với người nhà như vậy."

Trường Yên nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong đầy châm biếm: "Tâm địa độc ác? Khi Lăng Hải đạp gãy xương sườn của tôi, các người ở đâu? Khi đám gia nhân nhổ nước bọt vào bát cháo của tôi, 'gia pháp' của các người ở đâu?"

"Câm miệng! Ngươi là hạng gì mà dám so sánh với ta?" Lăng Hải hét lên, quay sang Lăng Đại: "Giáo đầu, không cần nói nhiều với nó. Đánh gãy bốn chi, phế bỏ tu vi giả tạo của nó rồi lôi đến trước mặt mẹ ta chịu tội!"

Lăng Đại thở dài, bước lên một bước. Khí thế của một Võ đồ cấp sáu tỏa ra khiến không gian xung quanh như đặc quánh lại. "Tứ thiếu gia, trách thì trách số phận ngươi không may. Đỡ chiêu!"

Lăng Đại không dùng kiếm. Với ông ta, dùng kiếm đối phó với một đứa trẻ là sự hạ thấp bản thân. Ông ta tung ra một chiêu "Mãnh Hổ Xuất Sơn", bàn tay hóa thành móng vuốt, mang theo tiếng gió rít gào, nhắm thẳng vào bả vai Trường Yên.

Tốc độ này nhanh hơn Lăng Chu gấp ba lần. Nhưng trong mắt Trường Yên, nó vẫn đầy rẫy những sơ hở của sự kiêu ngạo.

Trường Yên không lùi, cũng không né. Anh chờ cho đến khi móng vuốt của Lăng Đại chỉ còn cách vai mình ba phân, đủ để cảm nhận được luồng kình phong lạnh lẽo.

"Chiến đấu không phải là phô diễn sức mạnh," Trường Yên thì thầm.

Gót chân anh khẽ xoay, cơ thể nghiêng một góc hẹp đến mức khó tin, khiến đòn đánh của Lăng Đại sượt qua vai áo. Ngay trong khoảnh khắc hai người giao nhau, Trường Yên thu tay về phía sau, thanh kiếm gỗ mà anh vừa tôi luyện qua dầu vừng bất thần đâm ra từ một góc độ cực kỳ hiểm hóc – từ dưới nách đâm ngược lên phía sau tai của đối thủ.

Chiêu thức này mang tên: "Yến Tử Hồi Đầu".

Lăng Đại cảm thấy một luồng khí lạnh buốt dọc sống lưng. Bản năng của một kẻ luyện võ lâu năm khiến ông ta kinh hoàng. Nếu đây là một thanh kiếm thật, đầu ông ta đã lìa khỏi cổ. Nhưng dù là kiếm gỗ, lực đạo tập trung vào một điểm của Trường Yên đã được tính toán kỹ lưỡng.

Bộp!

Mũi kiếm gỗ điểm trúng vào huyệt Đại Chùy sau gáy Lăng Đại.

Toàn thân Lăng Đại như bị điện giật, hai mắt trợn trừng, kình lực trong tay tan biến hoàn toàn. Ông ta đổ rầm xuống đất như một khúc gỗ bị đốn hạ, co giật nhẹ nhưng không thể đứng dậy.

Chỉ một chiêu.

Cả sân sau rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Lăng Hải đứng chôn chân tại chỗ, nụ cười đắc ý trên mặt đóng băng rồi vỡ vụn thành sự sợ hãi tột độ. Giáo đầu Lăng Đại – người có thể tay không giết hổ, lại bị đánh bại chỉ bằng một nhành gỗ trong tay "phế vật" sao?

Trường Yên bước chậm rãi về phía Lăng Hải. Tiếng bước chân của anh nhẹ tênh nhưng trong tai Lăng Hải, nó giống như tiếng chuông gọi hồn từ địa ngục.

"Nhị ca," Trường Yên gọi bằng giọng điệu bình thản đến đáng sợ. "Hôm qua anh nói muốn tôi quỳ xuống bò đến phòng anh xin lỗi?"

"Ngươi... ngươi đừng qua đây! Ta là con trai của phu nhân! Ngươi dám động vào ta, gia chủ sẽ giết ngươi!" Lăng Hải run rẩy lùi lại, vấp phải hòn đá và ngã ngồi xuống đất.

Trường Yên đứng trước mặt Lăng Hải, chống thanh kiếm gỗ xuống đất. Ánh sáng của buổi sớm chiếu vào lưng anh, tạo thành một bóng đen cao lớn bao trùm lấy vị Nhị thiếu gia đang thảm hại dưới đất.

"Sức mạnh của anh dựa vào danh tiếng của người khác. Còn sức mạnh của tôi... dựa vào sự sống chết." Trường Yên cúi người xuống, dí sát mặt mình vào mặt Lăng Hải, hơi thở lạnh lẽo phả vào mặt hắn. "Về báo với mẹ anh, đừng gửi những hạng rác rưởi này đến nữa. Nó làm bẩn sân của tôi."

Trường Yên đứng thẳng dậy, vung kiếm gỗ ngang một đường, khí kình từ mũi kiếm chém đứt lìa một dải áo trên vai Lăng Hải như một lời cảnh báo cuối cùng.

"Cút!"

Lăng Hải không dám nói thêm một lời nào, lồm cồm bò dậy, kéo theo giáo đầu Lăng Đại vẫn đang bất tỉnh, tháo chạy khỏi khu nhà kho trong sự nhục nhã ê chề.

Đứng một mình giữa sân, Trường Yên nhìn thanh kiếm gỗ đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ. Anh biết, trận chiến này đã thực sự bẻ gãy cái uy quyền hư ảo của Lăng Hải, nhưng nó cũng chính thức đặt anh vào tầm ngắm của những kẻ thực sự cầm quyền trong gia tộc.

Uy quyền không được ban phát, nó được giành lấy bằng máu và thép. Và Trường Yên vừa mới lấy đi mảnh đầu tiên.