MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Tài Của Dòng Dõi Độc Nhất Vô NhịChương 8: ÁNH MẮT CỦA LOÀI SÓI TRONG HÌNH HÀI CỪU NON

Thiên Tài Của Dòng Dõi Độc Nhất Vô Nhị

Chương 8: ÁNH MẮT CỦA LOÀI SÓI TRONG HÌNH HÀI CỪU NON

1,216 từ · ~7 phút đọc

Cơn bão mà Lăng Trường Yên tạo ra đã vượt khỏi tầm kiểm soát của những kẻ hầu cận. Việc một giáo đầu cấp sáu bị đánh bại bởi một chiêu không chỉ là chuyện sỉ nhục cá nhân, mà là một sự kiện làm lung lay trật tự tôn ti của Lăng gia.

Tại đình viện rực rỡ hoa lệ của Phù Dung Các, Liễu phu nhân – mẹ ruột của Lăng Hải và là người nắm quyền cai quản hậu viện – đang ngồi tựa trên ghế gấm. Bà ta nghe con trai mình vừa khóc vừa kể lễ về "tà thuật" của Trường Yên mà đôi chân mày thanh mảnh dần nhíu chặt.

"Thằng khốn đó... chẳng phải nó đã sắp chết sau trận đòn của con sao?" Liễu phu nhân lạnh lùng lên tiếng, giọng nói mang theo sự sắc sảo của một người đàn bà đã đứng trên đỉnh cao quyền lực hậu cung nhiều năm.

"Mẹ, nó không còn là thằng phế vật đó nữa! Ánh mắt của nó... nó nhìn con như nhìn một cái xác chết!" Lăng Hải vẫn chưa hết bàng hoàng, cánh tay bị tê liệt dù đã được thái y xoa bóp vẫn còn run rẩy.

Liễu phu nhân đứng dậy, tà áo lụa dài quét trên sàn đá cẩm thạch. Bà ta không tin vào tà thuật, bà ta chỉ tin vào những mối nguy hại cần được nhổ tận gốc. Nếu Lăng Trường Yên thực sự giấu nghề suốt mười lăm năm, thì tâm cơ của đứa trẻ này mới là thứ đáng sợ nhất.

"Đi. Ta muốn xem thử 'cừu non' thoát xác sẽ trông như thế nào."

Tại khu nhà kho, Trường Yên đang ngồi xếp bằng dưới gốc cây trúc già. Anh không luyện kiếm, anh đang luyện "Nhãn thuật". Trong bóng tối của kiếp trước, đôi mắt của Kỷ Dạ có thể nhìn thấu quỹ đạo của một mũi tên trong đêm đen. Hiện tại, anh đang tập trung nhìn vào một con nhện đang chăng tơ, phân tích từng nhịp rung động nhỏ nhất của sợi tơ dưới tác động của gió.

Cạch. Cạch. Cạch.

Tiếng kiệu hoa lệ dừng lại ở đầu dãy hành lang mục nát. Một mùi hương trầm quý tộc nhanh chóng lấn át mùi ẩm mốc của khu nhà kho. Trường Yên không cần quay đầu cũng biết kẻ quyền lực nhất hậu viện đã đến.

Liễu phu nhân bước vào sân, theo sau là hàng chục nô tỳ và hai hộ vệ thân tín khí thế bức người. Bà ta dừng lại, nhìn xoáy vào tấm lưng gầy gò của Trường Yên. Một sự im lặng bao trùm, chỉ có tiếng gió xào xạc qua lá trúc.

"Trường Yên, thấy mẫu thân đến mà không hành lễ, ai đã dạy ngươi thói vô giáo dục này?" Liễu phu nhân lên tiếng, giọng nói ngọt ngào nhưng ẩn chứa sát cơ.

Trường Yên từ từ đứng dậy, xoay người lại. Anh không quỳ, cũng không cúi đầu quá thấp. Anh chỉ khẽ chắp tay, một động tác hời hợt cho có lệ.

"Trường Yên thân mang trọng bệnh, xương sườn chưa lành, không thể hành lễ đại bái. Mong phu nhân thứ lỗi."

Ánh mắt hai người chạm nhau. Liễu phu nhân khựng lại một nhịp. Trước mặt bà ta là một thiếu niên gầy gò, sắc mặt xanh xao, trông vẫn héo hon như một nhành cỏ dại. Nhưng đôi mắt kia... chúng sâu thẳm, tĩnh lặng và lạnh lẽo đến mức khiến bà ta liên tưởng đến một con sói đang ẩn mình trong bụi rậm, chờ đợi thời cơ để cắn đứt cổ họng kẻ thù.

Đây không phải là ánh mắt của một đứa trẻ. Liễu phu nhân thầm kinh hãi.

"Nghe nói ngươi đã phế đi giáo đầu Lăng Đại?" Bà ta tiến lại gần, bàn tay thon dài khẽ nâng cằm Trường Yên lên, bắt anh nhìn thẳng vào mình. "Nói ta nghe, bí mật của ngươi là gì? Ai đã đứng sau chỉ điểm cho ngươi?"

Trường Yên thản nhiên nhìn vào dung nhan lộng lẫy nhưng độc ác của người đàn bà trước mặt. Anh biết bà ta đang thử lòng mình. Chỉ cần anh lộ ra một chút sơ hở, một chút đắc ý hay thù hận, bà ta sẽ có lý do để tiêu diệt anh ngay lập tức.

"Chẳng có ai cả," Trường Yên trả lời, giọng điệu mang theo sự ngây thơ giả tạo của một đứa trẻ bị dồn vào đường cùng. "Khi bị Nhị ca đánh gần chết, trong đầu con chỉ hiện ra một điều: Nếu không phản kháng, con sẽ phải chết. Có lẽ là tổ tiên phù hộ, lúc đó con thấy mọi động tác của giáo đầu đều chậm lại, nên con chỉ đưa tay ra... không ngờ ông ấy lại ngã."

"Vận may sao?" Liễu phu nhân cười lạnh, bàn tay bà ta đột ngột siết chặt lấy cằm anh, móng tay sắc nhọn đâm vào da thịt. "Ngươi tưởng ta là đứa trẻ ba tuổi sao? Lăng gia không chấp nhận những kẻ giấu đầu hở đuôi. Nếu ngươi thực sự có tài, thì ngày mai tại buổi kiểm tra thiên phú toàn tộc, hãy thể hiện cho tốt. Còn nếu ngươi dùng yêu thuật..."

Bà ta ghé sát tai anh, thì thầm: "Ta sẽ khiến ngươi ước rằng mình đã chết từ trận đòn hôm qua."

Trường Yên cúi đầu, che đi tia sáng sắc lạnh trong mắt: "Con sẽ không làm phu nhân thất vọng."

Liễu phu nhân phất tay bỏ đi, đoàn người rầm rộ rút khỏi khu nhà kho như một cơn thủy triều. Lăng Hải nhìn lại phía Trường Yên bằng ánh mắt vừa sợ hãi vừa đắc ý. Hắn biết, buổi kiểm tra thiên phú ngày mai sẽ có sự hiện diện của Gia chủ – cha của họ. Đó là nơi mà mọi sự giả dối sẽ bị bóc trần, và cũng là nơi để Liễu phu nhân công khai phế bỏ Trường Yên trước mặt bàn dân thiên hạ.

Trường Yên đứng lặng giữa sân, nhìn vết máu nhỏ ra từ cằm nơi móng tay của Liễu phu nhân vừa đâm vào. Anh đưa tay quẹt đi, rồi đưa lên miệng nếm vị mặn của máu chính mình.

"Loài sói trong hình hài cừu non sao?" Anh khẽ cười một tiếng khô khốc.

Anh biết bà ta đã nghi ngờ, và buổi kiểm tra ngày mai chính là cái bẫy chết người. Nhưng Liễu phu nhân đã lầm một điều cơ bản. Kỷ Dạ của kiếp trước không bao giờ sợ bị lộ diện. Anh chỉ sợ con mồi quá yếu để anh phải rút kiếm.

"Lăng Vạn Sơn... người cha chưa từng nhìn mặt tôi lấy một lần." Trường Yên nhìn về phía Diễn võ đường xa hoa. "Ngày mai, tôi sẽ cho ông thấy, đứa con mà ông ruồng bỏ bấy lâu nay... mang trong mình thứ huyết mạch kinh tởm và mạnh mẽ đến mức nào."

Đêm đó, Trường Yên không ngủ. Anh dùng than củi vẽ lại sơ đồ của Diễn võ đường lên sàn nhà. Anh đang tính toán không phải là cách để vượt qua bài kiểm tra, mà là cách để khiến cả gia tộc phải rúng động chỉ bằng một thanh kiếm gỗ.