Ngày kiểm tra thiên phú toàn tộc đã đến. Bình minh hôm ấy không có nắng, bầu trời phủ một lớp mây xám xịt như đổ chì, càng làm tăng thêm vẻ uy nghiêm và áp bách của Diễn võ đường Lăng gia. Khác với khu nhà kho ẩm thấp, nơi đây là trái tim của gia tộc, được xây dựng từ đá xanh nghìn năm, những cây cột trụ to lớn khắc hình rồng uốn lượn, tỏa ra hơi thở của quyền lực và võ học lâu đời.
Lăng Trường Yên xuất hiện trong một bộ đồ vải thô màu xám, sạch sẽ nhưng vẫn lộ ra vẻ nghèo nàn so với đám đệ tử đang xúng xính trong áo lụa rực rỡ. Tuy nhiên, khi anh bước vào, những tiếng xì xào bàn tán vốn đang xôn xao bỗng dưng lịm tắt. Những đệ tử từng chứng kiến hoặc nghe tin về vụ việc giáo đầu Lăng Đại đều tò mò xen lẫn e sợ nhìn về phía thiếu niên gầy gò này.
Tại vị trí cao nhất trên khán đài, ngồi giữa các trưởng lão, là một người đàn ông trung niên với bộ râu dài đen nhánh, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng và khí thế trầm ổn như đại sơn. Đó chính là Lăng Vạn Sơn – Gia chủ Lăng gia, cũng là người cha mà Trường Yên chưa từng được đối diện chính thức trong suốt mười lăm năm qua.
Ánh mắt của Lăng Vạn Sơn quét qua sân đấu, cuối cùng dừng lại trên người Trường Yên. Không có sự thương cảm, không có sự ngạc nhiên, chỉ có một sự lạnh lẽo tuyệt đối, giống như một vị thần đang nhìn xuống một sinh linh nhỏ bé chẳng đáng bận tâm.
"Bắt đầu đi." Giọng nói của Lăng Vạn Sơn không vang nhưng đầy uy lực, khiến cả diễn võ trường rung nhẹ.
Liễu phu nhân ngồi bên cạnh, khẽ mỉm cười đầy thâm ý. Bà ta đã sắp xếp để Trường Yên phải thực hiện bài kiểm tra khó nhất ngay từ đầu: "Linh Áp Thạch". Đây là bài thử thách dùng áp lực tinh thần và kình lực để đo lường giới hạn chịu đựng của xương cốt. Với một cơ thể suy nhược như Trường Yên, đây chẳng khác nào một án tử hình trá hình.
"Lăng Trường Yên, lên đài!" Tiếng chấp sự vang lên.
Trường Yên chậm rãi bước lên. Dưới chân anh là sàn đá lạnh lẽo, trước mặt anh là khối Linh Áp Thạch tỏa ra hào quang xanh nhạt. Anh có thể cảm nhận được sát cơ ẩn giấu từ phía khán đài, và cả sự khinh miệt từ Lăng Hải đang đứng phía dưới.
"Ngươi có chắc muốn tham gia không?" Chấp sự hỏi lại một lần, ánh mắt đầy sự thương hại. "Nếu cơ thể không chịu nổi, xương cốt sẽ vỡ vụn, cả đời này sẽ thành phế nhân."
Trường Yên không trả lời bằng lời nói. Anh chỉ đơn giản bước tới, đặt bàn tay gầy gò lên khối đá.
Ầm!
Ngay lập tức, một luồng áp lực khổng lồ đổ ập xuống vai Trường Yên như thể một ngọn núi vừa đè lên lưng anh. Các khớp xương kêu răng rắc, mồ hôi lạnh vã ra trên trán. Trong mắt mọi người, Trường Yên đang run rẩy, đôi chân gầy guộc dường như sắp quỵ xuống.
"Thằng phế vật đó sắp không chịu nổi rồi!" Lăng Hải cười khẩy.
Nhưng bên trong cơ thể ấy, Kỷ Dạ đang vận hành nhịp thở một cách điên cuồng. Anh không chống lại áp lực, anh đang dùng chính cái áp lực này để ép những độc tố cuối cùng còn sót lại trong tủy xương ra ngoài. Đây là sự liều mạng mà chỉ có một sát thủ từng trải qua cái chết mới dám thực hiện.
"Nữa đi..." Trường Yên nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu.
Lăng Vạn Sơn nheo mắt lại. Ông ta nhận ra một điều kỳ lạ. Dù cơ thể Trường Yên đang chịu tải cực hạn, nhưng nhịp tim của anh lại vô cùng ổn định. Đó là sự bình tĩnh đến mức phi nhân tính.
Đột ngột, Trường Yên ngẩng cao đầu. Một tiếng nổ nhỏ vang lên bên trong cơ thể anh – sự đột phá của kinh mạch. Luồng áp lực từ khối đá không còn là gánh nặng, mà trở thành chất xúc tác giúp anh hoàn thiện bộ khung xương mới.
Hào quang trên khối đá chuyển từ màu xanh nhạt sang màu đỏ sậm – báo hiệu một thiên bẩm về sức mạnh ý chí và cốt cách đạt mức thượng thừa.
Cả diễn võ trường im phăng phắc. Liễu phu nhân siết chặt khăn tay, sắc mặt trở nên khó coi.
Trường Yên thu tay lại, hơi thở vẫn ổn định, anh nhìn thẳng lên vị trí của Lăng Vạn Sơn. Lần đầu tiên, hai cha con thực sự nhìn vào mắt nhau. Lăng Vạn Sơn vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng sâu trong đáy mắt ông ta đã gợn lên một tia kinh ngạc cùng một sự hoài nghi sâu sắc.
"Đủ rồi." Lăng Vạn Sơn lên tiếng, âm thanh lần này dường như có một chút thay đổi. "Thiên phú ý chí: Thượng đẳng. Nhưng võ học không chỉ dựa vào ý chí. Trường Yên, ngươi đã giấu giếm bao lâu rồi?"
Trường Yên đứng thẳng lưng, bàn tay khẽ chạm vào thanh kiếm gỗ đeo bên hông, giọng nói bình thản vang vọng:
"Con không giấu giếm. Con chỉ là... vừa mới thức tỉnh khỏi một giấc ngủ dài mà thôi, thưa Gia chủ."
Cách xưng hô "Gia chủ" thay vì "Cha" như một gáo nước lạnh tạt vào sự kiêu ngạo của dòng tộc. Trường Yên đứng đó, giữa diễn võ đường uy nghiêm, trông vẫn nhỏ bé nhưng bóng lưng lại cô độc và cao ngạo như một vị vua không ngai. Sự lạnh lẽo từ bậc bề trên đổ xuống, nhưng sự băng giá tỏa ra từ linh hồn sát thủ của anh dường như còn đáng sợ hơn bội phần.