MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Tài Của Dòng Dõi Độc Nhất Vô NhịChương 10: DI SẢN BỊ LÃNG QUÊN CỦA DÒNG DÕI LĂNG THỊ

Thiên Tài Của Dòng Dõi Độc Nhất Vô Nhị

Chương 10: DI SẢN BỊ LÃNG QUÊN CỦA DÒNG DÕI LĂNG THỊ

972 từ · ~5 phút đọc

Sau màn thể hiện kinh người tại Linh Áp Thạch, bầu không khí trong Lăng gia đối với Lăng Trường Yên đã thay đổi một cách kỳ lạ. Những ánh mắt khinh miệt được thay thế bằng sự hiếu kỳ đầy kiêng dè. Tuy nhiên, thay vì ban thưởng công khai, Lăng Vạn Sơn chỉ ném cho anh một tấm lệnh bài bằng đồng rỉ sét, cho phép anh vào tầng thấp nhất của Tàng Kinh Các để chọn một bộ kiếm pháp cơ bản.

Lăng gia vốn có danh tiếng lẫy lừng về kiếm đạo, nhưng Tàng Kinh Các lại là nơi phân cấp địa vị tàn khốc. Những đệ tử thiên tài như Lăng Hải được vào tầng ba, tầng bốn để học những chiêu thức hào nhoáng, uy lực. Còn tầng một, nơi Trường Yên đang đứng, chỉ là một gian phòng bụi bặm chứa đầy những bản chép tay rách nát và những bộ công pháp bị coi là "phế phẩm".

Trường Yên chậm rãi bước qua những giá sách mục nát. Với nhãn quan của một sát thủ huyền thoại, anh không tìm kiếm những bộ kiếm pháp có tên gọi kêu vang như "Cuồng Phong Trảm" hay "Liệt Diệm Kiếm". Thứ anh tìm là bản chất của lực đạo.

Ở một góc khuất nhất, bị đè dưới một chân bàn bị gãy, Trường Yên tìm thấy một tập giấy ố vàng, không có bìa, tiêu đề chỉ có hai chữ đơn giản: "Cửu Tuyệt".

Khi lật mở những trang giấy, đôi mắt của Trường Yên vốn bình lặng bỗng lóe lên một tia kinh ngạc. Đây không phải là một bộ kiếm pháp. Đây là một tập ghi chép về giải phẫu cơ thể và các điểm yếu sinh học phối hợp với nhịp thở. Hậu duệ Lăng gia coi nó là phế phẩm vì nó không có chiêu thức, không có kình lực hoa mỹ, chỉ dạy cách làm thế nào để dùng một lực nhỏ nhất cắt đứt sự sống nhanh nhất.

"Đây mới chính là di sản thật sự của tổ tiên Lăng gia." Trường Yên lẩm bẩm, ngón tay thon dài khẽ vuốt qua những hình vẽ minh họa các đường kiếm tối giản.

Hóa ra, tổ tiên của dòng tộc này vốn là những bậc thầy ám sát, họ hiểu rằng trong chiến đấu thực tế, mọi động tác thừa đều dẫn đến cái chết. Nhưng qua nhiều thế hệ, con cháu Lăng gia vì muốn thể hiện sự oai nghiêm của một đại gia tộc nên đã thêm thắt vào đó vô số động tác múa may, biến "Cửu Tuyệt" nguyên bản trở thành những bộ kiếm pháp rườm rà, yếu ớt mà họ đang luyện tập ở Diễn võ đường.

"Họ đã đánh đổi sự thực dụng để lấy vẻ bề ngoài hào nhoáng. Thật ngu xuẩn."

Trường Yên ngồi xuống ngay tại sàn gỗ bụi bặm, bắt đầu nhập định. Trong tâm thức của anh, bóng tối của kiếp trước hiện về. Anh nhìn thấy Kỷ Dạ đang cầm một thanh kiếm gãy, đối diện với chín tư thế trong cuốn sách.

Tư thế thứ nhất: "Vô Kình". Không dùng lực của cơ bắp, mà dùng trọng lực và đà của đối phương. Tư thế thứ hai: "Đoạn Nhịp". Chém vào khoảng không giữa hai lần chớp mắt của kẻ thù.

Càng đọc, Trường Yên càng cảm thấy sự cộng hưởng mãnh liệt. Những thứ này vốn dĩ sinh ra để dành cho một linh hồn sát thủ như anh. Cơ thể gầy gò của Trường Yên bắt đầu chuyển động theo một tần số rung động rất lạ. Anh không múa kiếm, nhưng luồng không khí xung quanh anh bắt đầu xoáy lại, cắt nát những hạt bụi lơ lửng trong không trung thành những mảnh nhỏ hơn.

"Khục!"

Một tia máu nhỏ rỉ ra từ khóe môi. Cơ thể này vẫn chưa đủ mạnh để chịu tải được sự tàn khốc của "Cửu Tuyệt" nguyên bản. Tuy nhiên, anh đã nắm được cái "thần" của nó. Nếu như trước đây anh đánh bại Lăng Đại bằng kinh nghiệm, thì từ nay về sau, anh sẽ đánh bại kẻ thù bằng bản năng của tổ tiên.

Trường Yên khép cuốn sách lại, giấu nó vào trong áo. Anh bước ra khỏi Tàng Kinh Các khi trời đã sập tối.

Phía bên ngoài, lão Phúc đang đứng đợi trong lo âu. Thấy Trường Yên bước ra, ông lão vội vàng tiến lại gần: "Thiếu gia, cậu không sao chứ? Phu nhân vừa ra lệnh... bắt đầu từ mai, cậu phải chuyển đến khu nhà của đệ tử ngoại môn và tham gia vào các nhiệm vụ của gia tộc. Đó là một cái bẫy đấy thiếu gia! Họ muốn cậu chết ở bên ngoài để không phải mang tiếng là tàn sát người trong nhà."

Trường Yên nhìn về phía dãy núi mờ ảo xa xa, nơi những nhiệm vụ đẫm máu đang chờ đợi. Thay vì lo sợ, anh lại cảm nhận được sự hưng phấn của một con sói sắp được thả về rừng.

"Lão Phúc, đừng lo. Họ nghĩ họ đang đẩy tôi vào chỗ chết." Trường Yên khẽ chạm vào tấm lệnh bài đồng rỉ sét, ánh mắt sắc lẹm như kiếm xuất vỏ. "Nhưng thực ra, họ vừa mới mở ra cánh cửa dẫn đến địa ngục của chính họ. Lăng gia này đã lãng quên cách cầm kiếm... để tôi dạy lại cho họ."

Chương đầu tiên của cuộc đời "phế vật" đã khép lại. Từ ngày mai, Lăng Trường Yên sẽ không còn ẩn mình trong khu nhà kho. Với di sản "Cửu Tuyệt" trong tay, anh sẽ bắt đầu cuộc hành trình rèn luyện đẫm máu nhất, đi ngược lại mọi quy tắc của thế giới võ học hiện đại.

Kết thúc Phần 1: Tử Điệp Trùng Sinh.