MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Tài Của Dòng Dõi Độc Nhất Vô NhịChương 11: KHẢO THÍ VÕ ĐƯỜNG – KẺ ĐỨNG CUỐI HÀNG

Thiên Tài Của Dòng Dõi Độc Nhất Vô Nhị

Chương 11: KHẢO THÍ VÕ ĐƯỜNG – KẺ ĐỨNG CUỐI HÀNG

1,343 từ · ~7 phút đọc

Khu ngoại môn của Lăng gia nằm ở phía sườn núi phía Đông, cách biệt hoàn toàn với vẻ xa hoa, lộng lẫy của nội phủ. Đây là nơi tập trung của hàng ngàn đệ tử từ các nhánh phụ, những kẻ có tố chất nhưng không có địa vị, và cả những kẻ bị trừng phạt. Ở đây, quy luật duy nhất là nắm đấm. Không có sự bảo bọc của máu mủ, chỉ có sự đào thải tàn khốc.

Lăng Trường Yên vác trên vai một bọc hành lý nhỏ, tay cầm thanh kiếm gỗ đã bắt đầu đen bóng lại do được tôi dầu, lẳng lặng bước vào sân tập của Võ đường Ngoại môn. Sự xuất hiện của một "đứa con chính thê" tại nơi bần cùng này giống như một trò đùa lố bịch.

"Nhìn xem, đó chẳng phải là vị Tứ thiếu gia đại danh đỉnh đỉnh sao?"

"Nghe nói hắn đã dùng yêu thuật đả thương giáo đầu Lăng Đại, nên bị Phu nhân tống xuống đây để 'rèn luyện'."

"Hừ, ở nội phủ có thể dùng mưu hèn kế bẩn, nhưng ở ngoại môn này, không có thực lực thì chỉ có nước làm bao cát cho chúng ta thôi."

Những tiếng xì xào mang theo ác ý tràn ngập không gian. Trường Yên không đáp lại, anh chọn cho mình một góc khuất nhất, đứng cuối hàng ngũ đệ tử đang tập trung để làm lễ khảo thí đầu tháng. Đôi mắt anh hơi híp lại, bình thản quan sát đám đông.

Ở kiếp trước, Kỷ Dạ đã quá quen với việc đứng ở cuối hàng. Sát thủ không bao giờ đứng ở tâm điểm; họ đứng ở nơi bóng tối dày đặc nhất để có cái nhìn toàn cảnh về những kẻ sắp trở thành con mồi.

Trên bục cao, một người đàn ông có vết sẹo dài chạy dọc khuôn mặt đang đứng khoanh tay. Đó là Lăng Thiết – chấp sự trưởng của ngoại môn, một kẻ nổi tiếng với phương pháp huấn luyện "máu và nước mắt".

"Hôm nay là ngày khảo thí định kỳ để phân chia tài nguyên tu luyện!" Lăng Thiết gầm lên, giọng nói mang theo kình lực khiến những đệ tử đứng gần đó phải lùi lại. "Quy tắc rất đơn giản: Đứng vững trên sàn đấu sau ba hiệp tấn công của các đệ tử khóa trên. Ai ngã, tháng này nhịn cơm, nhận một nửa linh thạch!"

Cuộc khảo thí bắt đầu trong sự náo loạn. Từng đệ tử ngoại môn bước lên đài đều bị các đệ tử khóa trên hành hạ không thương tiếc. Tiếng xương gãy, tiếng rên rỉ vang lên liên hồi. Đây không phải là khảo thí, đây là một cuộc thanh trừng hợp pháp để những kẻ mạnh hơn khẳng định uy quyền và đoạt lấy tài nguyên của kẻ yếu.

"Lăng Trường Yên! Lên đài!" Lăng Thiết gằn giọng, ánh mắt mang theo sự dò xét hiểm độc nhắm thẳng vào anh.

Rõ ràng, Liễu phu nhân đã "gửi gắm" rất kỹ cho gã chấp sự này.

Trường Yên chậm rãi bước lên sàn đấu bằng đá thô ráp. Đối thủ của anh là một thanh niên cao lớn, cánh tay cuồn cuộn cơ bắp, tên là Lăng Hùng – đệ tử đứng đầu khóa trên của ngoại môn, thực lực đã tiệm cận Võ đồ cấp bảy.

"Tứ thiếu gia, tôi sẽ nhẹ tay một chút để ngài không phải bò về phòng." Lăng Hùng cười gằn, tay nắm chặt một thanh trọng kiếm bằng sắt đen.

Trường Yên nhìn thanh trọng kiếm kia, rồi nhìn thanh kiếm gỗ trong tay mình. Sự chênh lệch quá lớn về trang bị khiến đám đông bên dưới lại rộ lên những tràng cười nhạo báng.

"Bắt đầu!"

Lăng Thiết vừa dứt lời, Lăng Hùng đã lao tới như một con bò tót điên cuồng. Thanh trọng kiếm vung lên, mang theo tiếng xé gió đanh gọn, nhắm thẳng vào bả vai của Trường Yên. Đây không phải là đòn đánh thử thách, đây là một cú chém muốn phế bỏ hoàn toàn khả năng cầm kiếm của đối phương.

Trường Yên vẫn đứng yên tại chỗ. Trong nhãn quan sát thủ của anh, mọi cử động của Lăng Hùng đều lộ ra những sơ hở chết người. Trọng kiếm tuy uy lực nhưng lại quá chậm trong quá trình thu chiêu.

Khi lưỡi thép lạnh lẽo chỉ còn cách đỉnh đầu một gang tay, Trường Yên đột ngột hành động.

Anh không né sang hai bên như thói quen của kẻ yếu. Anh bước tới! Một bước tiến sát vào lồng ngực đối phương – nơi mà chiều dài của trọng kiếm trở thành gánh nặng vô dụng nhất.

"Cái gì?" Lăng Hùng biến sắc, hắn định thu kiếm về nhưng đã quá muộn.

Trường Yên xoay thanh kiếm gỗ, không dùng lưỡi mà dùng chuôi kiếm, đâm mạnh vào huyệt đạo ở dưới sườn của Lăng Hùng. Đây là vị trí mà giáp trụ của đệ tử ngoại môn mỏng nhất, cũng là nơi tập trung dây thần kinh liên sườn.

Bộp!

Một tiếng động không quá lớn, nhưng Lăng Hùng đột ngột cứng đờ. Toàn bộ kình lực đang dồn vào trọng kiếm bị đánh gãy, khiến hắn bị chính đà của mình làm cho mất thăng bằng.

Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu. Trường Yên thực hiện bộ pháp "Đoạn Nhịp" mà anh vừa lĩnh hội từ cuốn Cửu Tuyệt. Anh di chuyển vào điểm mù sau lưng đối phương khi Lăng Hùng còn đang loay hoay xoay người. Thanh kiếm gỗ nhẹ nhàng gõ vào gân kheo của đối thủ.

Rắc!

Lăng Hùng quỵ xuống, trọng kiếm cắm sầm xuống mặt sàn đá, tạo ra những vết nứt chi chít. Hắn hổn hển thở, khuôn mặt đỏ gay vì tức tối nhưng không thể đứng dậy nổi do đôi chân đã tê liệt hoàn toàn.

Ba hiệp? Trường Yên chỉ mất chưa đầy ba giây.

Cả võ trường ngoại môn rơi vào một sự im lặng kỳ quái. Lăng Thiết đứng trên bục, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm. Gã không ngờ một Võ đồ cấp sáu như Lăng Đại bị hạ đã đành, giờ đến cả kẻ có sức mạnh cơ bắp như Lăng Hùng cũng không thể chạm vào một sợi tóc của thằng bé này.

"Thắng rồi sao? Chỉ một chiêu?"

"Hắn... hắn không dùng kình lực. Đó là kỹ thuật gì vậy?"

Trường Yên thu kiếm gỗ về bên hông, khuôn mặt vẫn không một chút cảm xúc, giống như việc hạ gục kẻ đứng đầu ngoại môn chỉ là một chuyện vặt vãnh như quét bụi. Anh nhìn thẳng vào Lăng Thiết, giọng nói lạnh lùng vang lên:

"Chấp sự, tôi có được nhận phần cơm của mình chưa?"

Lăng Thiết nghiến răng, từ kẽ răng phát ra tiếng kêu ken két. Gã cảm thấy cái uy nghiêm bấy lâu nay của mình đang bị thách thức bởi cái kẻ đứng cuối hàng này.

"Thắng được một kẻ hữu dũng vô mưu thì có gì hay? Lăng Trường Yên, ngươi đứng cuối hàng, tài nguyên của ngươi vẫn là hạng bét. Muốn có thêm, ngày mai hãy tham gia nhiệm vụ quét sạch bầy Chuột Lang ở hầm mỏ phía sau núi."

Đám đệ tử xung quanh nghe đến "hầm mỏ" thì đồng loạt biến sắc. Đó là nơi tử địa, nơi mà hằng năm có không ít đệ tử ngoại môn phải bỏ mạng vì lũ thú dữ hung tợn và địa hình hiểm trở.

Trường Yên khẽ gật đầu, môi nhếch lên một nụ cười nhạt đến mức khó nhận ra.

"Được thôi."

Anh xoay người bước đi, để lại sau lưng những ánh mắt đầy vẻ phức tạp. Với Trường Yên, vị trí đứng đầu hay cuối hàng không quan trọng. Điều quan trọng là anh đã tìm thấy nơi để thử nghiệm thanh kiếm gỗ của mình dưới những áp lực thực tế hơn.

Kẻ đứng cuối hàng thường là kẻ sống sót cuối cùng, bởi vì đó là nơi không ai nhìn thấy lưỡi kiếm của họ đang rút ra.