MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Tài Của Dòng Dõi Độc Nhất Vô NhịChương 12: NHỊP THỞ TỬ VONG – KỸ THUẬT CỦA KIẾP TRƯỚC

Thiên Tài Của Dòng Dõi Độc Nhất Vô Nhị

Chương 12: NHỊP THỞ TỬ VONG – KỸ THUẬT CỦA KIẾP TRƯỚC

1,189 từ · ~6 phút đọc

Hầm mỏ phía sau núi Lăng gia là một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất, nơi từng khai thác linh thạch nhưng nay đã cạn kiệt và bị bỏ hoang. Trong bóng tối vĩnh cửu của những hẻm đá sâu hun hút, loài Chuột Lang – những sinh vật có kích thước bằng một con chó săn với lớp da cứng như đá và đôi răng nanh tẩm độc – đã biến nơi này thành vương quốc của chúng.

Lăng Trường Yên bước vào cửa hầm khi ánh hoàng hôn vừa tắt hẳn. Anh không mang theo đuốc, cũng không mang theo giáp trụ cồng kềnh. Thứ duy nhất anh sở hữu là thanh kiếm gỗ đen bóng và một chiếc túi nhỏ chứa bột ớt trộn lẫn với vụn sắt – những công cụ săn mồi thô sơ của một sát thủ.

"Ánh sáng là kẻ thù của sự tập trung." Trường Yên lẩm bẩm.

Anh nhắm mắt lại, đứng im lìm giữa lối vào hầm mỏ. Anh bắt đầu vận hành nhịp thở "Phục Ma Tức", nhưng lần này anh đẩy nó vào trạng thái cực hạn: "Nhịp thở tử vong".

Ở trạng thái này, nhịp tim của anh chậm lại đến mức chỉ còn mười nhịp mỗi phút. Phổi anh co giãn nhẹ nhàng đến mức không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Khi hơi thở hòa vào nhịp điệu của bóng tối, thính giác và khứu giác của anh bắt đầu bùng nổ. Anh cảm nhận được hơi ẩm trên vách đá, tiếng nước nhỏ giọt ở cách đó trăm mét, và... tiếng cào cấu của những móng vuốt sắc nhọn trên nền đá cứng.

Sột soạt...

Ba con Chuột Lang đang bò dọc trên trần hầm, đôi mắt đỏ ngầu của chúng nhìn chằm chằm vào cái "xác sống" đang đứng yên dưới đất. Chúng phối hợp rất nhịp nhàng, một con lao trực diện, hai con còn lại vòng ra sau để cắt đứt đường lui.

Nếu là một đệ tử ngoại môn thông thường, họ sẽ hốt hoảng vung kiếm loạn xạ trong bóng tối. Nhưng Trường Yên vẫn không mở mắt.

Con Chuột Lang đầu tiên tung mình khỏi trần đá, cái miệng đầy răng nanh há hốc, nhắm thẳng vào cổ họng anh.

Vút!

Thanh kiếm gỗ chuyển động. Nó không chém theo đường thẳng, mà vẽ nên một quỹ đạo hình bán nguyệt hoàn hảo. Trường Yên không nhìn bằng mắt, anh nhìn bằng "Tâm điểm hơi thở". Anh cảm nhận được luồng khí nóng tỏa ra từ miệng con quái vật và chém vào đúng điểm yếu nhất giữa hai đốt sống cổ của nó.

Khục!

Con Chuột Lang chết ngay trên không trung, cái xác nặng nề đổ rụp xuống đất. Hai con còn lại kinh ngạc, chúng gầm gừ rồi đồng loạt lao vào từ hai phía.

Trường Yên thực hiện một động tác xoay người kỳ ảo. Đôi chân anh dẫm lên vách đá, mượn lực đẩy để lộn ngược trên không. Trong khoảnh khắc cơ thể treo ngược, thanh kiếm gỗ của anh đâm ra hai nhát liên tiếp.

Phập! Phập!

Đầu kiếm gỗ, vốn đã được anh mài nhọn và tôi dầu đến mức cứng như thép, xuyên thủng hốc mắt của lũ quái vật, găm thẳng vào não bộ.

Cả ba con quái vật bị tiêu diệt trong vòng chưa đầy năm giây. Điều đáng sợ nhất là trong suốt quá trình đó, nhịp tim của Trường Yên không hề tăng lên dù chỉ một nhịp. Đây chính là đỉnh cao của kiếm thuật sát thủ kiếp trước: Giết chóc trong sự bình lặng tuyệt đối.

"Thân xác này bắt đầu biết nghe lời rồi." Trường Yên mở mắt, đôi đồng tử co lại như mắt mèo trong bóng tối.

Anh bắt đầu tiến sâu vào lòng hầm. Càng vào sâu, mùi hôi thối và âm thanh của bầy đàn càng dày đặc. Trường Yên không còn giết từng con một, anh bắt đầu dẫn dụ chúng. Anh dùng mũi kiếm gõ nhẹ vào vách đá theo một nhịp điệu kích thích bản năng lãnh thổ của loài Chuột Lang.

Cạch... Cạch... Cạch...

Hàng chục đôi mắt đỏ rực hiện lên trong bóng tối. Bầy Chuột Lang bị chọc giận, chúng điên cuồng lao về phía tiếng động.

Trường Yên đứng giữa một bệ đá cao, xung quanh là vực sâu. Anh rắc nắm bột vụn sắt vào không khí. Khi lũ chuột lao tới, anh dùng thanh kiếm gỗ quạt mạnh tạo ra một luồng gió xoáy, khiến bụi sắt bay thẳng vào mắt và mũi của chúng.

Trong lúc đám quái vật đang hỗn loạn vì cay và đau, Trường Yên hóa thân thành một bóng ma thực thụ. Anh không dùng kình lực mạnh bạo, anh dùng "Kiếm thuật điểm huyệt". Mỗi đường kiếm đâm ra đều nhắm vào các khớp chân, khiến lũ quái vật quỵ xuống, làm vật cản cho những con phía sau.

Xoạt! Vút! Khục!

Âm thanh của cái chết vang lên đều đặn như một bản nhạc được lập trình sẵn. Trường Yên di chuyển giữa bầy quái vật như đang khiêu vũ. Anh mượn lưng của con này để làm điểm tựa tấn công con kia, mượn chính sự cuồng sát của chúng để tiêu diệt chúng.

Sau một giờ đồng hồ, hầm mỏ trở lại sự tĩnh lặng chết chóc. Dưới chân Trường Yên là xác của hơn năm mươi con Chuột Lang. Toàn thân anh ướt đẫm máu đen của quái vật, nhưng khuôn mặt vẫn giữ một vẻ thư thái đến kỳ lạ.

Anh nhặt lấy những chiếc răng nanh sắc nhọn nhất của con đầu đàn, cẩn thận cất vào túi. Đây là bằng chứng để nhận nhiệm vụ, và cũng là nguyên liệu để anh chế tạo những "ám khí" đầu tiên.

"Nhịp thở tử vong không chỉ để giết người." Trường Yên ngồi xuống giữa đống xác quái vật, bắt đầu hút lấy linh khí loãng mộc mạc trong hầm mỏ để bù đắp cho sự tiêu hao thể lực. "Nó là để thấu hiểu sự sống qua lăng kính của cái chết."

Lúc này, từ phía cửa hầm mỏ, một vài bóng đen đang lén lút quan sát. Đó là tay sai của Lăng Thiết được cử đến để "nhặt xác" Trường Yên. Nhưng những gì họ thấy trong bóng tối mờ ảo là một thiếu niên đang ngồi thản nhiên giữa một núi xác quái vật, xung quanh tỏa ra một luồng sát khí đặc quánh khiến họ không dám thở mạnh.

Họ kinh hoàng nhận ra, cái kẻ "đứng cuối hàng" ở ngoại môn không phải là một con cừu non đi lạc, mà là một con quỷ vừa trở về từ địa ngục.

Trường Yên khẽ liếc mắt về phía lối vào, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Anh biết có kẻ đang theo dõi, và anh muốn chúng thấy điều đó.

"Về báo với chủ của các người," Trường Yên thì thầm vào khoảng không, nhưng tiếng nói lại lọt thẳng vào tai những kẻ đang nấp đằng xa, "Hầm mỏ này đã được dọn sạch. Lần tới, hãy gửi thứ gì đó thú vị hơn đến đây."