MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Tài Của Dòng Dõi Độc Nhất Vô NhịChương 13: CHẤN ĐỘNG – MỘT NHÀNH LIỄU THẮNG THÉP TINH

Thiên Tài Của Dòng Dõi Độc Nhất Vô Nhị

Chương 13: CHẤN ĐỘNG – MỘT NHÀNH LIỄU THẮNG THÉP TINH

1,011 từ · ~6 phút đọc

Sáng sớm tại sảnh đường Ngoại môn, không khí vốn dĩ ồn ào bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở. Lăng Trường Yên bước vào, bộ y áo xám đã loang lổ những vệt máu đen khô khốc. Anh tiến thẳng đến bàn của chấp sự, ném một chiếc túi vải thô lên mặt gỗ.

Rầm!

Tiếng động không lớn nhưng đủ để khiến Lăng Thiết – gã chấp sự đang nhâm nhi tách trà – phải giật mình. Gã liếc mắt nhìn chiếc túi, rồi nhìn Trường Yên bằng vẻ nghi ngại.

"Nhiệm vụ quét sạch Chuột Lang... hoàn thành." Trường Yên nói ngắn gọn, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng một loại uy áp vô hình.

Lăng Thiết nhếch mép, mở chiếc túi ra. Gã định bụng sẽ mỉa mai nếu Trường Yên chỉ mang về vài chiếc răng nanh lẻ tẻ. Nhưng ngay khi chiếc túi được mở, gã bỗng đứng phắt dậy, chén trà trên tay đổ nhào xuống đất.

Hơn năm mươi cặp răng nanh Chuột Lang được xếp gọn gàng, và nằm trên cùng là cặp nanh dài nửa thước, tỏa ra luồng khí âm hàn – đó là nanh của Chuột Lang Chúa.

"Ngươi... một mình ngươi giết sạch bầy Chuột Lang trong hầm mỏ?" Lăng Thiết lắp bắp. Đám đệ tử ngoại môn vây quanh cũng đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh. Hầm mỏ đó vốn là nơi ngay cả tổ đội năm người cũng chưa chắc dám tiến vào sâu.

"Tôi không thích nói lại lần hai." Trường Yên lạnh nhạt đáp. "Tài nguyên tháng này của tôi, giao ra đây."

"Khoan đã!"

Một giọng nói cao ngạo vang lên từ phía cửa sảnh đường. Đám đông dạt ra, nhường đường cho một thiếu niên mặc cẩm y màu xanh lục, thanh kiếm bên hông được chạm trổ tinh xảo, chuôi kiếm đính một viên ngọc lục bảo rực rỡ. Đây là Lăng Kiến – một thiên tài của Nội phủ, kẻ vừa được thăng lên Võ đồ cấp bảy và là em họ của Lăng Hải.

Lăng Kiến nhìn đống răng nanh trên bàn, rồi nhìn thanh kiếm gỗ nứt nẻ của Trường Yên, trong mắt hiện rõ sự khinh miệt và hoài nghi: "Lăng Thiết chấp sự, chẳng lẽ ông tin một tên phế vật kinh mạch bế tắc có thể làm được việc này? Chắc chắn hắn đã dùng tiền mua lại từ những thợ săn tự do bên ngoài để lừa gạt gia tộc!"

Lăng Thiết như bắt được cọc chèo, lập tức lấy lại vẻ hống hách: "Đúng vậy! Lăng Trường Yên, ngươi giải thích thế nào về việc một kẻ không có kình lực lại hạ được Chuột Lang Chúa?"

Trường Yên xoay người, đối diện với Lăng Kiến. Anh không tranh cãi, chỉ đơn giản đưa thanh kiếm gỗ lên, chỉ thẳng vào ngực đối phương: "Muốn biết thật hay giả, dùng kiếm của anh để thử là biết."

"Ngông cuồng!" Lăng Kiến cười lạnh, rút thanh "Thanh Ảnh Kiếm" – một thanh kiếm thép tinh sắc lẹm có thể chém sắt như bùn. "Ta sẽ cho ngươi biết sự khác biệt giữa thép tinh nội phủ và rác rưởi ngoại môn."

Hai người bước ra sân đấu trước sảnh đường. Đám đệ tử đứng vòng trong vòng ngoài, hào hứng chờ xem màn "vả mặt" kẻ kiêu ngạo. Lăng Kiến múa một đường kiếm đẹp mắt, ánh thép lấp lánh dưới nắng sớm tạo thành những vòng tròn sáng rực.

"Thanh Ảnh Kiếm Pháp – Nhất Kiếm Định Giang Sơn!"

Lăng Kiến lao tới, tốc độ của Võ đồ cấp bảy quả thực rất ấn tượng. Thanh thép tinh tạo ra một luồng kình lực mạnh mẽ, hướng thẳng vào bả vai Trường Yên. Hắn muốn chặt đứt cánh tay cầm kiếm của kẻ đối diện để chấm dứt màn kịch này.

Trường Yên vẫn đứng yên, hơi thở bình lặng đến lạ lùng. Trong mắt anh, đường kiếm của Lăng Kiến dù nhanh nhưng lại chứa đầy những động tác dư thừa nhằm làm đẹp.

Xoạt.

Trường Yên không dùng kiếm gỗ để đỡ. Anh khẽ lướt sang bên phải một bước nhỏ, vừa vặn né tránh mũi kiếm thép. Ngay trong khoảnh khắc đó, anh cầm thanh kiếm gỗ như cầm một nhành liễu, thuận theo luồng gió mà thanh thép tạo ra, quật nhẹ vào cổ tay của Lăng Kiến.

Chát!

Đó là kỹ thuật "Mượn Gió" trong Cửu Tuyệt. Lăng Kiến cảm thấy cổ tay mình như bị hàng ngàn cân nặng đập trúng, tê dại hoàn toàn. Thanh thép tinh đắt giá tuột khỏi tay hắn, cắm phập xuống sàn đá.

Trường Yên chưa dừng lại. Anh xoay kiếm gỗ, mũi gỗ dừng lại ngay trước con ngươi của Lăng Kiến, chỉ cách đúng một sợi tóc.

"Kiếm quý không làm nên kiếm khách." Trường Yên nói đều đều. "Nếu tôi muốn giết anh, thanh thép này đã không còn chủ nhân."

Cả võ trường chìm trong tĩnh lặng. Một nhành liễu gỗ nứt nẻ đã chiến thắng thanh thép tinh được rèn luyện tỉ mỉ. Lăng Kiến đứng ngây người, mồ hôi hột chảy dài trên trán, nỗi nhục nhã và sợ hãi bao trùm lấy hắn.

Lăng Thiết đứng phía trên, tay run rẩy không thôi. Gã nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm chết người khi coi thường thiếu niên này. Đây không phải là thiên tài, đây là một quái vật đã nhìn thấu bản chất của kiếm đạo.

Trường Yên thu kiếm, quay lại bàn chấp sự, cầm lấy túi linh thạch và phần cơm của mình dưới sự chứng kiến đầy kinh hãi của tất cả mọi người.

"Ngày mai, tôi muốn nhận nhiệm vụ khó nhất."

Anh bỏ lại một câu nói rồi lững thững bước về phía khu nhà nát, để lại sau lưng một cơn địa chấn thực sự trong lòng toàn bộ đệ tử Ngoại môn. Danh tiếng "Phế vật" của Lăng Trường Yên chính thức bị xé nát, thay vào đó là một sự bí ẩn đáng sợ khiến bất cứ ai cũng phải rùng mình khi nhắc tới.