Tin tức về việc Lăng Kiến – một thiếu niên kiêu ngạo của Nội phủ với thực lực Võ đồ cấp bảy – bị đánh bại chỉ trong một chiêu bởi thanh kiếm gỗ của Lăng Trường Yên đã lan đi như một cơn lốc. Tại đại sảnh của Lăng gia, không khí trầm mặc đến đáng sợ. Lăng Vạn Sơn ngồi trên cao, tay vân vê chiếc nhẫn ngọc, ánh mắt sâu thẳm nhìn xuống thanh "Thanh Ảnh Kiếm" đang đặt trên bàn – thanh kiếm vừa bị đánh rơi một cách nhục nhã.
"Kiến nhi, con nói lại một lần nữa. Hắn đã dùng chiêu thức gì?" Lăng Vạn Sơn lên tiếng, giọng nói không buồn không vui nhưng áp lực tỏa ra khiến những người xung quanh khó thở.
Lăng Kiến quỳ dưới đất, mặt mày xám xịt, giọng run rẩy: "Thưa Gia chủ... con không nhìn rõ. Hắn không dùng kình lực, cũng không có bộ pháp hoa mỹ. Con vừa ra chiêu, hắn đã ở ngay trước mặt. Thanh kiếm gỗ của hắn... giống như một bóng ma, nó đi theo luồng gió của kiếm con mà đánh tới."
"Mượn gió bẻ măng?" Một vị trưởng lão đứng bên cạnh thốt lên đầy kinh ngạc. "Đó là cảnh giới 'Vô Kình' chỉ có những bậc thầy kiếm đạo trên Võ sư cấp độ cao mới chạm tới được. Một đứa trẻ mười lăm tuổi sao có thể làm được?"
Liễu phu nhân đứng phía sau, đôi bàn tay giấu trong tay áo siết chặt đến mức móng tay đâm vào lòng bàn tay. Bà ta không cam lòng. Một kẻ mà bà ta từng coi là "cỏ rác" để lót đường cho con trai mình, giờ đây lại đang trở thành tâm điểm của sự chú ý.
"Gia chủ, thiếp thân thấy chuyện này quá đỗi kỳ lạ." Liễu phu nhân bước ra, giọng nói dịu dàng nhưng đầy nọc độc. "Trường Yên từ nhỏ kinh mạch bế tắc, bị mọi người ruồng bỏ. Nếu không có cao nhân đứng sau chỉ điểm, hoặc là... hắn lén lút luyện tập một loại tà công cấm kỵ của ngoại đạo, thì làm sao có sự thay đổi long trời lở đất như vậy?"
Lăng Vạn Sơn im lặng. Ông ta không phải là kẻ dễ bị dắt mũi. Thứ mà ông ta quan tâm không phải là Trường Yên có luyện tà công hay không, mà là giá trị của nó. Nếu Trường Yên thực sự tìm được một bí truyền nào đó, Lăng gia sẽ có thêm một thanh kiếm sắc bén. Nhưng nếu Trường Yên đang nằm dưới sự điều khiển của một thế lực thù địch, đó sẽ là một mối họa.
"Lăng Thiết." Lăng Vạn Sơn gọi gã quản sự ngoại môn đang đứng khúm núm ở cửa.
"Có... có tiểu nhân!"
"Từ hôm nay, hãy nới lỏng sự giám sát với Trường Yên. Cho phép hắn tiếp cận những nhiệm vụ cấp cao hơn, nhưng phải cử 'Ảnh Vệ' đi theo bí mật. Ta muốn biết mỗi một hơi thở, mỗi một bước chân của hắn do ai dạy."
Lăng Vạn Sơn ra lệnh, đoạn quay sang Liễu phu nhân: "Còn về Hải nhi và Kiến nhi, nếu chúng cảm thấy bị sỉ nhục, hãy bảo chúng vào phòng tập luyện cho ra hồn. Kẻ mạnh thực sự không bao giờ đổ lỗi cho vận may của đối thủ."
Trong khi Nội phủ đang sục sôi âm mưu, tại khu nhà nát ở ngoại môn, Lăng Trường Yên đang ngồi đối diện với một mẩu bánh bao khô khốc. Anh biết rõ sự yên tĩnh này chỉ là giả tạo. Việc đánh bại Lăng Kiến đã đẩy anh ra ánh sáng sớm hơn dự tính, nhưng đó cũng là một phần trong kế hoạch của anh.
Sát thủ giỏi nhất không phải là kẻ trốn trong bóng tối mãi mãi, mà là kẻ có thể đứng giữa đám đông mà không ai cảm nhận được sát cơ.
"Ảnh Vệ sao?" Trường Yên khẽ mỉm cười, đôi tai anh khẽ động. Anh cảm nhận được nhịp thở của hai cái bóng đang ẩn mình trên mái nhà cách đó năm mươi mét.
Nhịp thở của họ dài, đều đặn, cho thấy đây là những sát thủ chuyên nghiệp của gia tộc. Nhưng so với Kỷ Dạ của kiếp trước, họ vẫn còn quá "ồn ào".
Anh cầm thanh kiếm gỗ lên, không tập luyện những chiêu thức mạnh bạo. Anh bắt đầu thực hiện những động tác chậm chạp như đang múa dưỡng sinh. Đây là cách anh đánh lừa những kẻ theo dõi. Anh đang luyện tập cách phân rã kình lực. Trong mỗi động tác chậm chạp đó, gân cốt bên trong anh đang rung động với tần số cực cao, liên tục ép độc tố và chất bẩn ra khỏi các kẽ xương.
Cạch.
Một mẩu vụn gỗ nhỏ từ thanh kiếm rơi xuống đất. Trường Yên nhặt nó lên, đặt giữa hai ngón tay.
"Thiên tài là gì?" Anh tự hỏi rồi tự trả lời bằng một cái búng tay.
Mẩu vụn gỗ bay vút đi, xuyên qua một chiếc lá đang rơi, đâm sâu vào thân cây trúc cách đó mười mét mà không hề phát ra tiếng động.
Thiên tài trong mắt người đời là kẻ học một biết mười. Nhưng thiên tài trong mắt Kỷ Dạ là kẻ sẵn sàng thực hiện một nhát đâm mười vạn lần để đổi lấy một giây phút định đoạt sinh tử.
"Lăng Vạn Sơn muốn biết bí mật của tôi?" Trường Yên đứng dậy, nhìn về hướng Tàng Kinh Các. "Vậy thì tôi sẽ cho ông thấy một bí mật mà ông cả đời này cũng không dám chạm tới."
Trường Yên thu dọn hành trang đơn giản. Anh biết, để thực sự lọt vào mắt xanh của gia tộc và có được tài nguyên thực sự, anh cần tiếp cận với di sản cấp cao hơn. Và nơi duy nhất chứa đựng điều đó chính là bí mật nằm sau thư viện cổ của Lăng gia – nơi mà ngay cả Gia chủ cũng hiếm khi bước tới.