Đêm tại Lăng phủ tĩnh mịch như một tờ giấy mực loang lổ. Phía xa, những ngọn đèn dầu của đội tuần tra chập chờn như đom đóm, nhưng khu vực Tàng Kinh Các lại chìm trong bóng tối đặc quánh. Đây là nơi tôn nghiêm nhất, cũng là nơi được canh phòng cẩn mật nhất của gia tộc.
Lăng Trường Yên thu mình trong một bộ đồ đen mỏng, hơi thở của anh hòa làm một với tiếng gió rít qua kẽ lá. Hai Ảnh Vệ mà Lăng Vạn Sơn cử đến đang nấp trên cây cổ thụ cách đó không xa. Họ rất giỏi, nhưng họ phạm một sai lầm chết người của những kẻ làm công ăn lương: họ canh giữ mục tiêu dựa trên sự di chuyển.
Kỷ Dạ của kiếp trước đã dạy cho Trường Yên rằng: Sát thủ không di chuyển bằng chân, sát thủ di chuyển bằng nhịp nghỉ của sự chú ý.
Trường Yên chờ đợi. Khi một cơn gió mạnh thổi qua làm xào xạc tán lá, tạo ra một dải âm thanh lấn át mọi tiếng động nhỏ, anh mới bắt đầu rời khỏi vị trí. Anh không nhảy, không chạy. Anh lướt đi trên mặt đất như một dải lụa đen, cơ thể áp sát vào những vùng tối nhất của chân tường. Hai Ảnh Vệ vẫn chăm chú nhìn vào căn phòng nát của anh, nơi một hình nhân bằng rơm được phủ chăn đang "thở" nhẹ nhàng theo nhịp một con lắc cơ khí thô sơ.
Vượt qua lớp hàng rào thứ nhất, Trường Yên đứng trước bức tường đá của Tàng Kinh Các. Thay vì đi cửa chính nơi có hộ vệ cấp cao, anh lần theo những vết nứt của thời gian trên vách đá phía sau thư viện cổ.
Phía sau thư viện là một khu vườn phế tích, cỏ dại mọc lút đầu người, che khuất một cánh cửa hầm bằng đá xanh đã bị rêu phong phủ kín. Đây là lối đi dành cho những kẻ dọn dẹp từ trăm năm trước, nay đã bị lãng quên. Trường Yên dùng thanh kiếm gỗ lách vào khe cửa, mượn lực đòn bẩy một cách cực kỳ tinh tế để nhấc cánh cửa lên mà không phát ra một tiếng động nhỏ nhất.
Bên trong hầm là mùi nồng nặc của giấy cũ và hơi ẩm. Anh không thắp đèn, đôi đồng tử của anh co giãn hết mức, thu nhận từng chút ánh sáng le lói từ những khe hở trên trần.
Trường Yên đi thẳng đến khu vực cuối cùng, nơi chứa những cuộn giấy ghi chép về lịch sử sơ khai của Lăng gia. Anh lần giấu bàn tay lên kệ sách thứ tư, đếm đúng bảy ngăn và nhấn nhẹ vào một khối đá lồi ra.
Cạch.
Một ngăn bí mật mở ra. Bên trong không phải là vàng bạc châu báu, mà là một cuộn da thuộc đen bóng, quấn bằng sợi xích sắt rỉ sét. Trên mặt cuộn da khắc bốn chữ đỏ thẫm như máu: "Lăng Thị Sát Phổ".
Trường Yên mở cuộn da ra. Tim anh đập nhanh hơn một nhịp. Đây chính là thứ mà đám hậu duệ vô năng đã cố tình che giấu vì sợ làm bẩn danh tiếng "chính phái" của gia tộc.
Trong cuộn da không có những chiêu thức hoa mỹ như "Vạn Kiếm Quy Tông" hay "Lôi Đình Vạn Quân". Thay vào đó là những bản vẽ chi tiết về cấu tạo cơ thể người dưới góc nhìn của một gã đồ tể. Các điểm tử huyệt, các khớp xương yếu nhất, và quan trọng nhất là kỹ thuật "Cửu Tuyệt Nguyên Bản".
Hóa ra, chín tư thế của Cửu Tuyệt không phải để tấn công, mà là để kết thúc.
Chiêu thứ nhất: Tuyệt Nhãn. Phá hỏng tầm nhìn của đối thủ bằng khí kình hoặc bụi bẩn.
Chiêu thứ hai: Tuyệt Tức. Cắt đứt cuống họng hoặc ép nát lồng ngực để đối phương chết vì nghẹt thở.
...
Chiêu thứ chín: Tuyệt Mệnh. Một nhát đâm vào tủy sống sau gáy, khiến đối phương chết mà không kịp cảm thấy đau đớn.
"Tổ tiên Lăng gia... vốn là những sát thủ chiến trường." Trường Yên thì thầm. "Họ không cần sự hoa mỹ, họ cần sự hiệu quả tuyệt đối."
Anh bắt đầu nhập định ngay tại chỗ, ghi nhớ từng đường đi của kinh mạch trong cuộn da. Khác với những bộ kiếm pháp anh từng thấy, Cửu Tuyệt đòi hỏi người luyện phải có một tinh thần lạnh lùng đến mức tàn nhẫn. Bạn không nhìn thấy một con người trước mặt, bạn chỉ nhìn thấy một bộ khung xương với những điểm yếu đang lộ ra.
Bất chợt, tai Trường Yên giật mạnh.
Tiếng bước chân chậm rãi nhưng cực kỳ nặng nề đang tiến về phía thư viện. Đó không phải là bước chân của hộ vệ, mà là bước chân của một kẻ có tu vi thâm hậu.
"Lăng Vạn Sơn!"
Trường Yên nhanh chóng cuộn lại tấm da, đặt vào vị trí cũ và khép ngăn bí mật. Anh không chạy ra lối hầm cũ, vì kẻ đang đến có nhãn lực rất mạnh. Anh leo lên những xà gồ bằng gỗ lim trên trần nhà, thu mình lại như một con dơi, nín thở hoàn toàn.
Cửa thư viện mở ra. Lăng Vạn Sơn bước vào, tay cầm một ngọn đèn dầu đơn độc. Ông ta đi đến đúng vị trí ngăn bí mật, đứng im lìm hồi lâu. Ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt già dặn đầy tâm sự của vị Gia chủ.
"Tổ tiên có linh thiêng..." Lăng Vạn Sơn thở dài, giọng nói mang theo sự mệt mỏi mà ông ta chưa bao giờ để lộ trước mặt con cháu. "Đứa trẻ đó... liệu nó có phải là người mà ngài đã định sẵn để nhặt lại thanh kiếm nhuốm máu này không?"
Lăng Vạn Sơn đứng đó rất lâu, như đang chờ đợi một câu trả lời từ bóng tối. Cuối cùng, ông ta quay người bước ra, không hề hay biết rằng đứa con mà ông ta vừa nhắc đến đang ở ngay trên đỉnh đầu, đôi mắt sắc lẹm đang quan sát ông ta như một con thú săn mồi.
Trường Yên đợi cho đến khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất mới nhảy xuống đất. Ánh mắt anh nhìn về phía cánh cửa đóng kín, trong lòng dấy lên một cảm xúc phức tạp.
"Cha muốn tôi nhặt lại thanh kiếm nhuốm máu?" Trường Yên khẽ siết chặt thanh kiếm gỗ. "Không... tôi sẽ không nhặt lại nó. Tôi sẽ đúc nên một thanh kiếm mới, một thanh kiếm sẽ chém đứt mọi ràng buộc của cái gia tộc thối nát này."
Anh rời khỏi thư viện cổ khi ánh sao đã nhạt dần. Bí mật về Cửu Tuyệt đã nằm gọn trong đầu anh. Giờ đây, anh không còn là một sát thủ kiếp trước mượn xác trùng sinh, mà anh đã thực sự trở thành Hắc Nguyệt của Lăng gia.