MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiếu Gia Cá Viên ChiênChương 1: Tiệc Sinh Nhật Triệu Đô và Cái Tát Của Cha

Thiếu Gia Cá Viên Chiên

Chương 1: Tiệc Sinh Nhật Triệu Đô và Cái Tát Của Cha

1,366 từ · ~7 phút đọc

Tiếng nhạc EDM xập xình, ánh đèn laser xanh đỏ rọi thẳng vào những bộ cánh lấp lánh, cùng mùi champagne đắt tiền hòa quyện với hương nước hoa hàng hiệu. Đây là bữa tiệc sinh nhật lần thứ 25 của Trần thiếu Gia Bảo, diễn ra tại tầng thượng Penthouse cao nhất Sài Gòn, nơi người ta có thể phóng tầm mắt ôm trọn ánh đèn lung linh của thành phố.

Gia Bảo, trong bộ vest Tom Ford được đặt may riêng, nở nụ cười kiêu ngạo khi nâng ly rượu. Anh là tâm điểm, là ngôi sao của đêm nay – người thừa kế duy nhất của tập đoàn may mặc Trần Thị, một đế chế thời trang hàng đầu Việt Nam. Bạn bè anh, toàn là những công tử, tiểu thư thế hệ thứ hai, đang vây quanh nịnh nọt.

“Chúc mừng Bảo công tử! Thêm một tuổi, chắc lại sắp thâu tóm thêm vài thương hiệu nữa chứ?” một cô nàng chân dài cười lả lơi.

Gia Bảo nhếch mép, khẽ lắc nhẹ ly vang đỏ Chateau Lafite Rothschild 1982 trong tay. “Thâu tóm thì dễ thôi, quan trọng là có gì mới mẻ để chơi không. Công việc kinh doanh ở Việt Nam này, nhạt toẹt!”

Lời nói của anh lập tức gây xôn xao. Một thiếu gia khác, vốn là đối thủ ngầm của Bảo trong giới, hùa theo: “Đúng là Bảo ca nói chí phải. Kiếm tiền ở xứ này, dễ như bỡn.”

Gia Bảo cười khẩy, giọng đầy tự mãn, vang vọng khắp sảnh tiệc nhờ micro anh đang cầm. “Mấy cậu nghĩ sao? Kiếm tiền ở Việt Nam này, theo tôi thấy, dễ như trở bàn tay. Cứ ném tiền vào là tiền tự đẻ ra tiền, có gì khó khăn đâu?” Anh liếc nhìn xuống dưới, ánh mắt dừng lại ở người đàn ông đang đứng một mình ở góc phòng, ánh mắt lạnh lẽo như băng. Đó là cha anh – Ông Trần Phong, chủ tịch tập đoàn Trần Thị, người đã xây dựng nên cơ đồ này từ hai bàn tay trắng.

Ông Trần Phong là một người đàn ông khắc khổ, với ánh mắt luôn chất chứa nỗi lo toan của một doanh nhân đã trải qua bao sóng gió thương trường. Ông không thích những bữa tiệc xa hoa, và càng không ưa cái thái độ ngông cuồng của đứa con trai duy nhất. Mấy năm nay, Bảo chỉ biết tiêu tiền, tiệc tùng, du lịch khắp nơi, và chưa một lần đặt chân vào văn phòng tập đoàn để học việc một cách nghiêm túc.

Thấy ánh mắt sắc lạnh của cha, Gia Bảo chỉ nhếch mép. Anh nghĩ, cha đang ghen tị với sự tự do và tài năng... tiêu tiền của mình. Anh còn muốn nói thêm vài câu ngạo mạn nữa thì một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực bất ngờ vang lên, át cả tiếng nhạc:

“Trần Gia Bảo!”

Cả căn phòng bỗng chốc im bặt. Tiếng nhạc tắt phụt. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Ông Trần Phong. Không khí từ sôi động bỗng chốc trở nên ngột ngạt.

Ông Trần Phong bước đến giữa phòng, ánh mắt xoáy sâu vào đứa con trai đang đứng trên bục. “Mày vừa nói gì? Kiếm tiền ở Việt Nam dễ như trở bàn tay?”

Gia Bảo, dù hơi giật mình, nhưng vẫn giữ vẻ bất cần. “Dạ, đúng vậy. Con thấy rất đơn giản.”

Ông Trần Phong không nói gì, chỉ từ từ tháo chiếc đồng hồ Patek Philippe trị giá hàng tỷ đồng trên cổ tay, đặt lên bàn. Sau đó, ông rút ra chiếc ví da cá sấu, lấy ra một cọc tiền mệnh giá 500 nghìn, tổng cộng đúng 1 triệu đồng, và một tấm thẻ ngân hàng đen bóng. Ông ném cọc tiền lên bàn, sau đó, kẹp chặt tấm thẻ vào giữa các ngón tay.

“Vậy tao cho mày ba tháng. Ba tháng để chứng minh lời mày nói là đúng.” Ông Trần Phong nói, giọng trầm như sấm. “Ngay bây giờ, mày sẽ rời khỏi đây. Toàn bộ thẻ tín dụng của mày, điện thoại đời mới nhất, tất cả tài sản đứng tên mày… đều bị phong tỏa.”

Gia Bảo tái mặt. “Cha! Cha đang đùa đấy à?”

Ông Trần Phong không đùa. Ông đưa tay, giữ chặt tấm thẻ đen. “Mày chỉ được mang theo cái này.” Ông rút ra một chiếc chìa khóa cũ kỹ, và một tờ giấy. “Đây là chìa khóa chiếc Honda Dream cũ của tao, và địa chỉ nơi mày sẽ sống trong ba tháng tới.” Ông Trần Phong đưa tờ giấy và chìa khóa cho một vệ sĩ. “Đưa thằng Bảo ra khỏi đây. Đảm bảo nó không mang theo bất cứ thứ gì ngoài bộ đồ đang mặc.”

Cả sảnh tiệc chìm trong im lặng. Gia Bảo không tin vào tai mình. Anh vừa bị "tống cổ" ra khỏi chính bữa tiệc sinh nhật của mình? Không điện thoại, không tiền bạc, không siêu xe?

“Cha! Cha không thể làm thế! Con là con trai của cha!” Gia Bảo gằn giọng, khuôn mặt đã chuyển sang màu đỏ tía.

Ông Trần Phong nhìn anh, ánh mắt đầy thất vọng. “Mày là con trai của tao, nhưng mày quên mất cách làm người rồi. Tao muốn mày biết thế nào là kiếm tiền bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu nữa. Mày sẽ học được bài học mà tất cả những cuốn sách kinh doanh Harvard của mày không bao giờ dạy được.”

Rồi, trước ánh mắt bàng hoàng của tất cả khách mời, và cái nhìn cay đắng của đứa con trai, ông Trần Phong phẩy tay ra lệnh. Hai vệ sĩ cao lớn nhanh chóng tiếp cận Gia Bảo, không một lời giải thích, chỉ đẩy anh đi thẳng về phía cửa.

“Đứng lại! Các người làm gì thế? Bỏ ra! Cha! Cha không thể đối xử với con như thế!” Gia Bảo giãy giụa, nhưng vô ích. Anh bị lôi đi trong sự bẽ bàng tột độ, cảm giác như mình đang là một trò hề trước mặt hàng trăm người.

Chiếc thang máy đưa Gia Bảo xuống tầng hầm, nơi chiếc Honda Dream cũ kỹ, màu xanh ngọc đã bạc phếch, đang đậu chỏng chơ bên cạnh hàng loạt siêu xe lấp lánh. Tấm biển số đã hoen gỉ, và bộ yên xe rách bươm. Vệ sĩ trao cho anh một chiếc ba lô cũ kỹ, bên trong có đúng 1 triệu đồng, vài bộ quần áo đơn giản, và tờ giấy ghi địa chỉ.

“Chúc thiếu gia thượng lộ bình an,” người vệ sĩ nói với vẻ mặt không cảm xúc, nhưng Gia Bảo nghe rõ được sự mỉa mai trong giọng nói.

Gia Bảo tức giận đá vào lốp xe. “Thằng chó! Mày đợi đấy! Tao sẽ trở lại! Tao sẽ chứng minh cho cha tao thấy, kiếm tiền dễ như ăn kẹo!”

Anh leo lên chiếc xe, cảm giác như đang ngồi trên một đống sắt vụn. Tiếng máy nổ xè xè, khói đen phả ra mù mịt. Chiếc Dream cũ kỹ từ từ lăn bánh, rời khỏi tầng hầm sang trọng, hòa vào dòng xe cộ tấp nập của Sài Gòn về đêm.

Tờ giấy trong tay anh run rẩy. Trên đó ghi vỏn vẹn hai chữ: "Chợ Xóm Củi". Chợ Xóm Củi? Anh còn chưa nghe thấy cái tên đó bao giờ. Anh lấy đâu ra khái niệm về một khu chợ lao động nhếch nhác khi cả đời anh chỉ loanh quanh khu Thảo Điền, Phú Mỹ Hưng?

Trời bắt đầu đổ mưa. Những hạt mưa lớn nặng trĩu trút xuống, làm ướt sũng bộ vest đắt tiền của Gia Bảo. Anh không có áo mưa, không có mũ bảo hiểm. Chiếc Dream kêu lạch cạch như sắp rã rời. Từng giọt nước mưa lạnh ngắt táp vào mặt, hòa cùng vị mặn chát của nước mắt tức tưởi.

Đêm nay, Trần Gia Bảo, thiếu gia triệu đô, đã chính thức đặt chân vào cái thế giới mà anh luôn coi thường. Một thế giới không có tiền bạc, không có quyền lực, chỉ có sự hỗn loạn và mùi vị của cuộc đời mưu sinh.