MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiếu Gia Cá Viên ChiênChương 2: Hành lý vỏn vẹn 1 triệu đồng và chiếc Honda Dream "cởi chuồng"

Thiếu Gia Cá Viên Chiên

Chương 2: Hành lý vỏn vẹn 1 triệu đồng và chiếc Honda Dream "cởi chuồng"

1,124 từ · ~6 phút đọc

Tiếng máy nổ của chiếc Honda Dream cũ kỹ vang lên những âm thanh "bành bạch" khô khốc, như thể nó đang cố gắng gào thét đòi được nghỉ hưu sau vài thập kỷ tận hiến. Trần Gia Bảo, kẻ vừa cách đây hai tiếng còn là ông hoàng của bữa tiệc thượng lưu, giờ đây đang gồng mình bấu chặt lấy tay lái, cố gắng không để bản thân ngã lộn nhào khi băng qua những ổ gà ngập nước mưa.

Gió rít bên tai anh, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi khói bụi nồng nặc của phố thị về đêm. Bộ vest Tom Ford trị giá 2.000 USD giờ đây bết dính vào da thịt, nặng trịch nước mưa. Gia Bảo nghiến răng, mắt dán chặt vào tấm bản đồ giấy đã bị thấm nước đến mức nhòe nhoẹt mà vệ sĩ đưa cho.

"Chợ Xóm Củi... Chợ Xóm Củi..." Anh lẩm bẩm cái tên đó như một lời nguyền.

Sau gần một giờ đồng hồ đánh vật với chiếc xe "cởi chuồng" — cái tên mà anh đặt cho nó vì toàn bộ dàn nhựa bảo vệ đã biến mất, trơ ra khung sắt hoen gỉ — Bảo dừng lại trước một khu vực tối tăm, nồng nặc mùi cá tanh và mùi rau củ mục rữa. Ánh đèn đường vàng vọt rọi xuống một tấm biển gỗ treo nghiêng ngả: CHỢ XÓM CỦI.

Khu chợ lúc hai giờ sáng không hề ngủ yên. Những chiếc xe tải chở hàng nặng nề gầm rú, những tiếng hò hét gọi nhau í ới, tiếng thớt gỗ va vào nhau "bộp bộp" tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn mà Bảo chưa bao giờ hình dung nổi. Anh tắt máy xe, hay nói đúng hơn là chiếc xe tự tắt máy vì quá tải. Sự im lặng đột ngột khiến tai anh lùng bùng.

Gia Bảo run rẩy lục tìm trong chiếc ba lô cũ. Một triệu đồng. Đúng hai mươi tờ năm mươi nghìn được vuốt phẳng phiu nhưng lạnh lẽo. Anh nhìn xuống đôi giày Tây bóng loáng giờ đã phủ một lớp bùn đất nhão nhoét. Một triệu đồng này, bình thường chỉ đủ để anh trả tiền tip cho một nhân viên phục vụ rượu, vậy mà giờ đây nó là cả gia sản, là "máu" để anh sinh tồn trong 90 ngày tới.

"Mày làm được mà Bảo. Mày là thiên tài Harvard cơ mà!" Anh tự trấn an mình, dù giọng nói run bần bật.

Anh dắt xe đi sâu vào khu chợ theo địa chỉ được ghi trên giấy: Gầm cầu thang khu C, gặp chú Ba bảo vệ.

Càng đi sâu, mùi vị của "đời mưu sinh" càng nồng nặc. Anh phải nhấc chân thật cao để tránh những vũng nước đen ngòm, tránh những giỏ rác chất cao quá đầu người. Những ánh mắt dò xét, tò mò của những người bốc vác xăm trổ đầy mình đổ dồn vào gã công tử mặc vest đang dắt chiếc xe nát.

"Này cậu em, đi đóng phim à?" Một tay bốc vác cười hô hố, nhổ một bãi nước miếng ngay sát chân Bảo.

Bảo không đáp, tim đập loạn nhịp. Anh nhìn thấy một cái bốt nhỏ lợp mái tôn, bên trong có một người đàn ông trung niên đang ngồi gác chân lên bàn, tay cầm chiếc loa cầm tay và một xấp báo cũ. Đó chính là Chú Ba "Loa Phường".

"Dạ... chú cho hỏi, đây có phải chỗ chú Ba không ạ?" Bảo lên tiếng, giọng nói vẫn cố giữ vẻ lịch sự của giới thượng lưu.

Chú Ba hạ xấp báo xuống, nheo mắt nhìn Bảo từ đầu đến chân, rồi nhìn xuống chiếc xe Dream "cởi chuồng". Ông bỗng bật cười, tiếng cười khàn đặc như người hút thuốc lâu năm.

"À, thiếu gia nhà lão Phong đây sao? Nghe danh đã lâu, không ngờ ngoài đời lại... giống con gà tơ dầm mưa thế này."

Gia Bảo siết chặt nắm tay. Sự kiêu hãnh trong anh bị tổn thương nghiêm trọng. "Tôi có địa chỉ ở đây. Cha tôi bảo chú sẽ sắp xếp chỗ ở."

Chú Ba đứng dậy, vỗ vỗ vào cái loa cầm tay treo bên hông, ra hiệu cho Bảo đi theo. Họ dừng lại trước một cái cầu thang xi măng cũ kỹ, bám đầy rêu xanh và mùi ẩm mốc. Dưới gầm cầu thang đó là một khoảng không gian chật hẹp được quây lại bằng những tấm ván ép rẻ tiền và một chiếc cửa gỗ mọt ăn nham nhở.

"Đây là căn hộ 'Penthouse' của mày trong 3 tháng tới. Điện nước tính riêng, chìa khóa đây." Chú Ba ném chiếc chìa khóa gỉ sét cho Bảo. "À, nhắn thêm với mày một điều, ở cái chợ này, không ai quan tâm mày là ai, bằng cấp gì. Không làm thì không có ăn, và nếu mày còn giữ cái vẻ công tử đó thì không sống quá ba ngày đâu."

Bảo nhìn vào "căn phòng". Nó chỉ rộng khoảng 10 mét vuông. Một chiếc chiếu cói cũ, một cái quạt điện han gỉ và một ngọn đèn tuýp le lói. Không máy lạnh, không đệm lò xo, không có cả phòng tắm riêng.

"Đùa chắc..." Bảo thốt lên, cảm giác buồn nôn trào dâng.

Anh đặt chiếc ba lô xuống nền đất lạnh lẽo, ngồi phịch xuống chiếc chiếu cói. Cả cơ thể anh rã rời. Tiếng muỗi vo ve bắt đầu tấn công. Gia Bảo rút tờ 50 nghìn đầu tiên ra, định bụng sẽ đi mua cái gì đó để ăn và uống, nhưng khi nhìn ra ngoài cửa, anh thấy khu chợ bắt đầu nhộn nhịp hơn. Những người lao động đã bắt đầu ngày mới của họ khi mặt trời còn chưa kịp ló dạng.

Hành lý vỏn vẹn 1 triệu đồng. Một chiếc xe máy tàn tạ. Một căn phòng gầm cầu thang.

Gia Bảo nằm xuống, gối đầu lên chiếc ba lô, nước mắt không kìm được mà trào ra. Anh nhớ căn phòng ngủ rộng 100 mét vuông của mình, nhớ cảm giác được người hầu hạ, nhớ những món sơn hào hải vị. Nhưng tiếng loa phường của chú Ba bất ngờ vang lên ngay sát vách phòng:

"Thông báo! Thông báo! Bà con khu C chuẩn bị dọn dẹp vệ sinh! Thằng nào mới đến thì dậy mà dọn rác, không là đừng trách cái loa này nó réo tên cả họ nhà mày lên!"

Cái tát của thực tế bắt đầu giáng xuống. Gia Bảo nhận ra, cuộc chiến này không phải là trò đùa kinh doanh trên máy tính, mà là cuộc chiến để giữ lấy cái mạng của chính mình giữa vòng xoáy cơm áo gạo tiền.