MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiếu Gia Cá Viên ChiênChương 3: Lạc lối ở Chợ Xóm Củi: Mùi cá, mùi mắm và mùi đời

Thiếu Gia Cá Viên Chiên

Chương 3: Lạc lối ở Chợ Xóm Củi: Mùi cá, mùi mắm và mùi đời

1,190 từ · ~6 phút đọc

Bốn giờ sáng. Khi những cư dân ở các căn hộ cao cấp còn đang say giấc trong làn chăn ấm nệm êm, thì tại Chợ Xóm Củi, một thế giới khác đã bừng tỉnh với tất cả sự hỗn tạp và trần trụi của nó.

Trần Gia Bảo bị đánh thức không phải bởi tiếng chuông báo thức êm ái trên chiếc iPhone đời mới nhất, mà bởi một thứ âm thanh có sức công phá màng nhĩ gấp vạn lần: Tiếng loa của chú Ba bảo vệ ngay sát vách phòng.

"Cái thằng kia! Ngủ nướng đến bao giờ? Dậy dắt xe ra cho bà con người ta dọn hàng! Muốn làm công tử thì về quận 1 mà làm, ở đây chỉ có công nhân thôi!"

Bảo bật dậy như bị điện giật, đầu va cốp một cái vào gầm cầu thang xi măng khô khốc. Anh ôm đầu rên rỉ, định thần lại mới thấy mình đang nằm trên chiếc chiếu cói đầy bụi. Bộ vest triệu đô giờ nhăn nhúm như một tờ giấy lộn, bốc lên mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi cá tanh nồng nặc tràn vào từ khe cửa ván ép.

Anh loạng choạng mở cửa. Cảnh tượng trước mắt khiến một thiếu gia vốn chỉ biết đến những trung tâm thương mại sáng choang phải bàng hoàng. Khói bụi, hơi nước, tiếng còi xe tải, tiếng người chửi bới, tiếng thớt gỗ va vào nhau chan chát. Một vũng nước đen ngòm ngay trước cửa phòng đang sủi bọt khí.

"Tránh ra! Tránh ra cho xe cá đi coi!" Một người đàn ông bốc vác mình trần trùng trục, mồ hôi nhễ nhại quát lớn khi đẩy chiếc xe kéo suýt chút nữa cán qua đôi giày Tây của Bảo.

Bảo lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu. Anh định bụng đi tìm một cái nhà vệ sinh để đánh răng rửa mặt, nhưng nhìn quanh chỉ thấy những sạp hàng san sát nhau. Đi được vài bước, anh lọt thỏm vào khu vực hàng mắm.

Mùi mắm nêm, mắm tôm, mắm cá linh hòa quyện tạo thành một thứ "vũ khí hóa học" hạng nặng tấn công trực diện vào khứu giác nhạy cảm của Bảo. Anh bịt mũi, mặt xanh mét, lảo đảo bước tiếp thì vô tình va phải một sạp hàng xếp đầy những hũ thủy tinh.

"Này! Mắt để dưới gót chân hả con trai?" Một giọng nói vang lên như tiếng rồng gầm.

Đó là Cô Bảy "Hàm Rồng". Cô ngồi trên một chiếc ghế đẩu cao, một tay cầm quạt nan, một tay đang múc mắm cho khách. Khuôn mặt cô sắc sảo, đôi mắt sắc lẹm nhìn Bảo như muốn xuyên thấu bộ vest nhăn nhúm kia.

"Dạ... con xin lỗi, tại mùi... mùi nồng quá nên con hơi chóng mặt." Bảo lí nhí.

Cô Bảy nghe xong, đặt cái muôi mắm xuống, cười khẩy một tiếng: "Nồng? Đây là mùi tiền, mùi cơm gạo đó con ạ. Cái thứ nước hoa thơm phức của mấy đứa công tử tụi bây mới là mùi phù phiếm. Đi chỗ khác chơi, đừng có đứng đây chắn lối làm ăn của bà!"

Bảo muối mặt lủi đi. Anh cảm thấy cái "chỉ số IQ Harvard" mà anh luôn tự hào giờ đây chẳng bằng một góc cái "chỉ số sinh tồn" của những người lao động ở đây. Anh ghé vào một hàng bún riêu bên lề đường, định gọi một bát vì bụng đã đánh trống liên hồi.

"Bà chủ, cho một bát bún... ít bún, nhiều gạch, không mắm tôm, rau phải rửa bằng nước khoáng nhé." Bảo dõng dạc gọi món theo thói quen ăn uống kén chọn.

Bà chủ quán bún, một người phụ nữ trung niên với đôi bàn tay thoăn thoắt, dừng lại nhìn Bảo như nhìn sinh vật lạ từ hành tinh khác. Cả quán bún đang ồn ào bỗng im bạt, mấy anh thợ hồ đang ăn dở cũng ngẩng đầu lên cười khẩy.

"Ở đây chỉ có bún riêu 20 nghìn, ăn thì ngồi xuống, không ăn thì biến cho người khác ngồi. Nước khoáng cái đầu anh ấy!" Bà chủ quát.

Bảo ngượng chín người, lóng ngóng rút tờ 50 nghìn ra đặt lên bàn rồi ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp tè. Khi bát bún được bưng ra, anh nhìn thấy những miếng gạch cua màu nâu, nước dùng đỏ quạch mỡ màng và đủ loại rau sống băm nhỏ. Đây là lần đầu tiên trong đời, anh ăn một bữa sáng giá 20 nghìn đồng trên một cái bàn inox cáu bẩn.

Vừa cầm đôi đũa tre lên định ăn, Bảo bỗng nghe thấy một tiếng động lớn từ sạp bên cạnh. Một người phụ nữ đang cầm con dao bầu to tướng, thoăn thoắt xẻ thịt lợn. Những đường dao dứt khoát, điêu luyện đến mức Bảo phải dán mắt vào nhìn. Cô gái ấy mặc một chiếc áo phông đen giản dị, tóc búi cao, đôi mắt toát lên vẻ ngang tàng.

Đó chính là Lê Thị Ngọc Đào, hay còn gọi là Đào "Cắt Tiết".

Thấy gã thanh niên mặc vest cứ nhìn mình chằm chằm, Đào dừng tay, cắm phập con dao xuống thớt gỗ, nhìn Bảo bằng ánh mắt thách thức: "Nhìn cái gì? Chưa thấy người ta bán thịt bao giờ à? Hay là muốn thử xem dao tôi sắc hay cổ anh trắng?"

Bảo giật bắn mình, suýt nữa đánh rơi đôi đũa xuống đất. Anh lắp bắp: "Không... không, tôi chỉ thấy cô... kỹ năng tốt quá."

Đào cười nửa miệng, nhìn bộ dạng thảm hại của Bảo rồi nói: "Kỹ năng gì ở đây? Ở cái chợ này, không nhanh tay thì chỉ có húp cháo. Mà nhìn anh giống mấy thằng cò đất bị vỡ nợ dạt về đây thế? Ăn nhanh đi rồi biến, chỗ này không dành cho công tử đi dạo phố đâu."

Bát bún riêu trên bàn bỗng trở nên đắng ngắt. Bảo nhận ra, ở Chợ Xóm Củi này, anh không chỉ lạc lối về địa lý, mà còn hoàn toàn lạc lõng về tâm hồn. Mùi cá tanh, mùi mắm nồng và cả những lời mắng chửi xối xả kia chính là "vị đời" đầu tiên mà anh phải nếm trải.

Một triệu đồng trong túi vẫn còn đó, nhưng sự tự tin ngạo mạn của anh đã vỡ vụn từng mảnh dưới chân những sạp hàng nhem nhuốc. Bảo nhìn lên bầu trời bắt đầu hửng sáng, thầm nghĩ: "Mới có 2 tiếng đồng hồ mà đã thế này, 90 ngày tới mình sống sao đây?"

Bất chợt, Tí "Mắt Ma" — thằng nhóc loắt choắt chuyên chạy việc vặt — từ đâu chui ra, vỗ vai Bảo một cái làm anh tí nữa thì sặc nước dùng:

"Ê anh trai, nhìn anh là biết sắp gặp hạn rồi. Có muốn thằng Tí này chỉ cho cách kiếm cơm mà không bị các bà chửi không? Chỉ mất 10 nghìn tiền phí tư vấn thôi!"

Bảo nhìn thằng nhóc, rồi nhìn lại ví tiền của mình. Đây có lẽ là "thương vụ" đầu tiên của anh tại cái chợ này.