MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiếu Gia Cá Viên ChiênChương 4: Căn phòng trọ 10m2 và con gián đầu đời

Thiếu Gia Cá Viên Chiên

Chương 4: Căn phòng trọ 10m2 và con gián đầu đời

1,220 từ · ~7 phút đọc

Sau khi bị bà chủ quán bún riêu mắng cho "vuốt mặt không kịp", Trần Gia Bảo lếch thếch quay trở về căn phòng gầm cầu thang. Cái bụng vừa mới được lấp đầy bởi tô bún 20 nghìn đồng không khiến anh khá khẩm hơn, trái lại, cảm giác nóng rát của ớt sa tế và mùi mắm tôm nồng nặc vẫn đang "biểu tình" trong thực quản của một thiếu gia vốn chỉ quen với gan ngỗng béo và nấm Truffle.

Bảo đứng trước cánh cửa gỗ nham nhở, hít một hơi thật sâu để nén cơn buồn nôn. Anh đưa chiếc chìa khóa gỉ sét vào ổ. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên, cánh cửa mở ra, giải phóng một luồng không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, bụi bặm và một thứ mùi hăng hắc không xác định.

"Penthouse... 90 ngày... mình chắc chắn sẽ chết ở đây mất." Bảo lẩm bẩm, chân ngập ngừng bước qua ngưỡng cửa.

Căn phòng chật hẹp đến mức chỉ cần bước ba bước là chạm tường. Dưới ánh sáng le lói của ngọn đèn tuýp đang nhấp nháy liên hồi như đang hấp hối, Bảo bắt đầu công cuộc "khám phá" lãnh địa mới. Toàn bộ nội thất gồm có: Một chiếc chiếu cói rách nát trải giữa nền xi măng bong tróc, một chiếc quạt điện từ thời bao cấp với những cánh nhựa phủ lớp bụi đen kịt, và một chiếc xô nhựa màu đỏ đục ngầu dùng để chứa nước.

Bảo đặt chiếc ba lô xuống, bụi bay lên mù mịt khiến anh ho sặc sụa. Anh cởi chiếc áo vest Tom Ford nhăn nhúm, cẩn thận tìm một cái đinh trên tường để treo lên. Nhưng vừa mới chạm vào tường, một mảng vôi vữa đã rụng xuống, phủ trắng xóa vai áo.

"Chết tiệt!" Anh gầm nhẹ, vội vàng rũ áo. Đúng lúc đó, một âm thanh sột soạt vang lên từ góc tối bên cạnh chiếc quạt.

Gia Bảo đứng hình. Anh nín thở, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn về phía phát ra âm thanh. Từ dưới khe hở của chiếc quạt, một "sinh vật" dài khoảng ba đốt ngón tay, màu nâu bóng, với hai cái râu dài ngoằng đang bắt đầu thám hiểm.

Đó là một con gián. Nhưng không phải loại gián nhỏ xíu thường thấy trong các hốc tủ bếp cao cấp, mà là một "chiến binh" thực thụ của khu chợ — to, béo, và dường như chẳng hề biết sợ người.

"Mày... mày đi ra chỗ khác ngay!" Bảo run rẩy chỉ tay, giọng lạc đi.

Con gián không những không chạy mà còn dừng lại, rung rung đôi râu như đang thách thức vị khách mới. Bảo vơ vội chiếc giày Tây của mình, định bụng sẽ kết liễu "kẻ xâm lược". Nhưng khi anh vừa nâng giày lên, con gián bất ngờ dang cánh, tạo ra tiếng "vè vè" kinh điển rồi bay thẳng về phía anh.

"Áaaaaaaa!"

Tiếng hét thất thanh của một thiếu gia triệu đô vang dội khắp khu gầm cầu thang, làm kinh động đến cả mấy con mèo hoang đang lùng sục bãi rác gần đó. Bảo nhảy dựng lên chiếc chiếu, khua tay múa chân như đang tập dưỡng sinh điên cuồng. Con gián bay một vòng rồi đáp xuống ngay trên... chiếc áo vest Tom Ford đang treo trên tường.

Bảo đứng chết trân. Chiếc áo đó là kỉ niệm sinh nhật năm ngoái, là biểu tượng cuối cùng của cuộc sống thượng lưu mà anh đang cố bám víu. Anh không thể để "quái vật" đó làm nhục nó. Anh lấy hết can đảm, dùng chiếc gối cũ bọc vải thô ném mạnh vào tường.

"Bộp!"

Chiếc gối rơi xuống đất. Con gián biến mất. Chiếc áo vest cũng rơi xuống theo, nằm gọn lỏn trên nền đất đầy bụi vôi. Bảo tiến lại gần, run rẩy nhặt áo lên thì thấy con gián đang bình thản bò ra từ túi áo ngực, lướt qua tay anh một cái mát lạnh trước khi chui tọt vào khe tường.

Cảm giác kinh tởm chạy dọc sống lưng, khiến da gà da vịt nổi lên khắp người. Bảo buông xuôi chiếc áo, quỳ sụp xuống nền xi măng. Sự kiêu hãnh của anh, sự sạch sẽ thái quá của một công tử, và cả hy vọng về một cuộc sống "trải nghiệm" thú vị tại chợ đều tan biến hoàn toàn.

Đúng lúc đó, từ vách ván ép bên cạnh, một tiếng gõ "rầm rầm" vang lên:

"Nè cái thằng kia! Có con gián mà la như bị chọc tiết vậy hả? Có để cho người ta ngủ không?" Tiếng của Chú Ba Loa Phường vang lên đầy gắt gỏng.

Bảo chưa kịp phản ứng thì một tiếng "loẹt xoẹt" khác vang lên ở cửa sổ nhỏ (thực chất là một cái lỗ hổng trên tường che bằng bao tải). Thằng Tí "Mắt Ma" thò đầu vào, miệng vẫn còn đang ngậm một cây tăm.

"Uầy, anh Bảo Công Tử gặp 'đại ca' gián rồi hả? Nhìn anh xanh mặt kìa." Tí cười nắc nẻ. "Ở đây gián là thú cưng đó anh. Đêm nay nó mới chỉ bò thôi, đêm mai nó gọi cả dòng họ đến 'họp chi bộ' trên người anh thì mới vui."

Bảo nhìn thằng nhóc bằng ánh mắt cầu cứu: "Tí... có cách nào... có cách nào đuổi tụi nó đi không? Anh trả tiền!"

Tí "Mắt Ma" sáng mắt lên: "Được chứ! 50 nghìn phí dịch vụ vệ sinh môi trường. Em sẽ kiếm cho anh ít long não với keo dính gián 'hàng tuyển' của cô Bảy."

Bảo không suy nghĩ nhiều, rút ngay tờ 50 nghìn còn lại trong túi đưa cho Tí. Thằng nhóc cầm tiền, nháy mắt một cái rồi biến mất nhanh như một cơn gió.

Mười phút sau, Tí quay lại với một nắm long não nồng nặc mùi hắc và mấy miếng bìa dán đầy keo. Sau khi rải long não khắp phòng, mùi hôi mốc bỗng chốc bị thay thế bằng một thứ mùi nồng nặc đến mức muốn xộc thẳng lên đại não. Bảo ngồi thu mình trên chiếu, xung quanh là những miếng keo dính gián, cảm giác mình chẳng khác nào một tù binh đang bị giam lỏng.

Đêm đó, Gia Bảo không dám nằm xuống. Anh ngồi bó gối, nhìn chằm chằm vào những miếng keo, đếm từng giây từng phút trôi qua. Tiếng chuột chạy trên mái tôn, tiếng nước chảy róc rách từ một đường ống hỏng đâu đó, và cả tiếng loa phường của chú Ba thỉnh thoảng lại vang lên thông báo lịch trực đêm.

Lần đầu tiên trong đời, Bảo nhận ra 10 mét vuông có thể rộng lớn và đáng sợ đến thế khi người ta cô đơn và trắng tay. Anh rút chiếc điện thoại đã bị khóa sim và hết pin ra, nhìn vào màn hình đen ngòm. Không có Instagram để khoe ảnh "trải nghiệm", không có bạn bè nịnh nọt, chỉ có hơi thở nặng nề của chính mình và mùi long não rẻ tiền.

Nước mắt anh khẽ rơi, thấm vào chiếc chiếu cói khô khốc. Bài học thứ hai tại Chợ Xóm Củi: Trước khi học cách kiếm tiền, bạn phải học cách chung sống với những điều mình ghê tởm nhất.