Sau một đêm dài chiến đấu với binh đoàn gián và mùi long não hắc nồng, Trần Gia Bảo thức dậy với đôi mắt thâm quầng như gấu trúc. Tuy nhiên, thay vì gục ngã, dòng máu kinh doanh chảy trong người một thiếu gia tập đoàn may mặc bỗng nhiên trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
"Một triệu đồng không thể nuôi sống mình trong 90 ngày. Mình phải đầu tư. Mình phải xoay vòng vốn!" Bảo tự đấm tay vào lòng bàn tay, mắt lóe lên tia sáng hy vọng.
Anh nhìn xuống chiếc ba lô cũ mà vệ sĩ đưa cho hôm qua. Bên trong, ngoài vài bộ quần áo mặc ở nhà, anh phát hiện ra mình vẫn còn giữ được ba chiếc áo sơ mi hiệu, hai cái quần jeans thiết kế và một chiếc cà vạt lụa Hermes màu xanh thẫm. Đây là tất cả những gì anh mang theo từ thế giới thượng lưu.
"Đúng rồi! Kinh doanh đồ si (đồ cũ)! Với gu thẩm mỹ của mình, đây sẽ là một cuộc cách mạng thời trang tại cái Chợ Xóm Củi này."
Nói là làm, Bảo dùng 200 nghìn đồng cuối cùng để thuê một góc nhỏ bằng cái chiếu ngay lối vào khu C từ chú Ba bảo vệ. Anh còn mượn thêm vài cái móc áo nhôm gỉ sét và một tấm bìa các-tông lớn. Thay vì viết chữ "Bán áo quần cũ" như bao người, Bảo lấy cây bút lông, nắn nót ghi bằng tiếng Anh pha lẫn tiếng Việt đầy chuyên nghiệp:
"TRẦN GIA FASHION BOUTIQUE - LUXURY SECOND-HAND" (Chiến lược định giá linh hoạt theo hành vi người tiêu dùng)
Bảo mặc nguyên bộ vest Tom Ford – dù giờ đây nó đã hơi ám mùi mắm muối và nước cống – đứng hiên ngang bên cạnh đống quần áo được treo cẩn thận trên một dây phơi tạm bợ. Anh vuốt lại mái tóc, chỉnh lại cổ áo, nở một nụ cười chuẩn mực của các CEO trên tạp chí Forbes, sẵn sàng đón những "nhà đầu tư" đầu tiên.
"Chào buổi sáng quý khách! Chào mừng đến với giải pháp thời trang bền vững của chúng tôi!" Bảo lớn giọng khi thấy một nhóm các bà nội trợ đang xách giỏ đi ngang qua.
Bà Năm bán cá, tay còn dính vảy cá, tò mò dừng lại. Bà nhìn tấm biển rồi nhìn Bảo: "Gì mà lu xì bu ti vậy con trai? Bán áo hả? Cái áo trắng này nhiêu?"
Bà chỉ vào chiếc sơ mi trắng tinh khôi hiệu Oxford mà Bảo từng mua tại Singapore với giá gần 5 triệu đồng.
Bảo hắng giọng, áp dụng ngay bài giảng về Giá trị thặng dư và Thương hiệu cá nhân: "Thưa quý cô, đây không chỉ là một chiếc áo. Đây là một trải nghiệm thời trang được dệt từ sợi bông cao cấp. Dựa trên phân tích giá thị trường và khấu hao sử dụng, tôi đang áp dụng mức giá ưu đãi khởi điểm là 500 nghìn đồng."
Bà Năm đứng hình. Mấy bà nội trợ xung quanh cũng đứng hình. Sự im lặng kéo dài khoảng ba giây, rồi một trận cười như nổ địa chấn vang lên khắp khu C.
"Năm trăm nghìn? Mày điên hả con? Áo này ra hàng đồ si cuối chợ có 10 nghìn một cái, tao mua ba cái tặng thêm cái quần đùi kìa!" Bà Năm cười đến mức rớt cả miếng trầu trong miệng.
Bảo đỏ mặt, nhưng vẫn kiên trì: "Cô không hiểu rồi. Đây là hàng Authentic, thiết kế theo chuẩn tỉ lệ vàng..."
"Vàng bạc gì ở đây!" Cô Bảy Hàm Rồng từ sạp mắm đối diện hét sang. "Thằng Bảo kia, mày đứng đây chắn lối đi của người ta nãy giờ. Áo đó 20 nghìn bán không? Không bán thì dẹp tiệm hộ bà cái, nhìn cái biển chữ Tây của mày ngứa mắt quá!"
Bảo sốc. Anh đã tính toán kỹ lưỡng, đã hạ giá xuống tận 1/10 giá gốc, vậy mà họ còn đòi trả xuống 20 nghìn? Đây không phải là kinh doanh, đây là cướp giật!
"Thưa cô Bảy, theo biểu đồ lạm phát tháng này, 20 nghìn còn không đủ chi phí bảo quản..."
"Lạm cái đầu mày! Có bán không?" Cô Bảy tiến lại, tay cầm cái muôi mắm dứ dứ.
Đúng lúc đó, Đào "Cắt Tiết" đi ngang qua, trên vai vác một nửa con lợn vừa mới xẻ xong. Thấy cảnh tượng đó, cô đặt mạnh tảng thịt xuống cái thớt gần đó, cười khẩy:
"Lại là anh à công tử? Harvard dạy anh mang đồ hiệu ra chợ cá bán giá 500 nghìn hả? Ở đây người ta mua quần áo chỉ cần hai tiêu chuẩn: Rẻ và không rách. Anh treo cái biển tiếng Anh kia, bà con họ tưởng anh bán thuốc trừ sâu đấy."
Bảo nhìn Đào, cảm thấy bị sỉ nhục ghê gớm. "Tôi đang áp dụng chiến lược định giá linh hoạt..."
"Linh hoạt cái con khỉ!" Đào ngắt lời. "Để tôi dạy anh thế nào là hành vi người tiêu dùng thực tế."
Đào bước tới, giật phăng tấm biển các-tông của Bảo, lật mặt sau rồi viết bằng chữ to đùng, nguệch ngoạc: "ÁO SANG CHẢNH - ĐỒNG GIÁ 30K - CẤM MẶC CẢ".
Vừa treo lên, lập tức một đám đông bắt đầu ùa vào. Các bà, các chị bắt đầu bới tung đống quần áo của Bảo lên. Họ kéo, họ giật, họ ướm thử vào người ngay giữa chợ.
"Cái này 30k hả? Được, lấy cho tao cái này về cho thằng con đi đám cưới." "Áo này vải mịn nè, mà sao cái nút nó nằm bên trái? Thôi kệ, rẻ là được."
Bảo nhìn những món đồ hàng hiệu của mình bị vò nát dưới những bàn tay đầy mùi tôm cá, lòng đau như cắt. Một bà thím béo tốt cầm chiếc cà vạt Hermes lên, nhìn một hồi rồi hỏi:
"Cái dây này làm gì mà dài thế? Thôi, bán tao 5 nghìn về làm dây cột tóc cho con bé ở nhà."
Bảo đứng hình. Tim anh thắt lại. Cà vạt lụa Hermes... làm dây cột tóc?
"Dạ... thưa cô, cái đó là..."
"Mười nghìn! Lấy thì lấy không lấy thì thôi!" Đào hét lên thay cho Bảo.
Bà thím hậm hực móc ra 10 nghìn đồng nhăn nhúm đưa cho Bảo. Kết thúc buổi sáng, Bảo thu về được tổng cộng 160 nghìn đồng. Toàn bộ kho hàng "Luxury" của anh đã sạch bách, chỉ còn lại một cái móc áo nhôm gãy và nỗi đau xé lòng của một người làm thời trang.
Anh ngồi bệt xuống đất, nhìn xấp tiền lẻ toàn tờ 2 nghìn, 5 nghìn sực mùi cá, rồi nhìn sang Đào đang thản nhiên lau dao.
"Sao... sao cô lại bán rẻ thế? Chỗ đó ít nhất cũng phải vài triệu..."
Đào nhìn anh, ánh mắt bớt đi phần sắc lẹm nhưng vẫn đầy vẻ mỉa mai: "Anh Bảo này, vài triệu của anh ở đây mua được cả một sạp hàng đấy. Anh muốn giữ cái giá vài triệu đó rồi nhịn đói chết gầm cầu thang, hay muốn có 160 nghìn để ăn cơm? Ở Chợ Xóm Củi, lý thuyết của anh không nuôi sống được cái bụng đâu."
Bảo im lặng. Anh nhìn tờ 10 nghìn bán chiếc cà vạt. Lần đầu tiên anh nhận ra, giá trị của một món đồ không nằm ở thương hiệu ghi trên mác, mà nằm ở chỗ người ta có cần nó để tồn tại hay không.
Chiến lược Harvard của anh đã thất bại thảm hại trước "Học thuyết vỉa hè" của Đào Cắt Tiết. Bảo thở dài, vò nát tờ tiền trong tay, cảm nhận được cái vị mặn chát của mồ hôi đang thấm dần vào da thịt.