MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiếu Gia Cá Viên ChiênChương 6: Trận mắng lịch sử của cô Bảy Hàm Rồng

Thiếu Gia Cá Viên Chiên

Chương 6: Trận mắng lịch sử của cô Bảy Hàm Rồng

1,212 từ · ~7 phút đọc

Sáu giờ sáng tại chợ Xóm Củi. Đây là thời điểm "hoàng đạo" của sự hỗn loạn, khi các xe đẩy rau củ, thịt cá tranh nhau từng centimet lối đi. Và giữa cái không gian đặc quánh mùi mồ hôi trộn lẫn mùi mắm muối ấy, Trần Gia Bảo đang đứng ngẩn ngơ với một tờ 50 nghìn đồng duy nhất còn sót lại sau khi "đốt" sạch vốn liếng vào phi vụ thời trang thất bại hôm qua.

"Này! Thằng công tử bốt kia! Mày đứng chắn ngay cửa hàng tao định làm phong thủy hay gì?"

Một giọng nói âm vang như tiếng sấm nổ ngang tai khiến Bảo suýt chút nữa đánh rơi tờ tiền xuống vũng nước đọng. Anh quay lại, và trước mặt anh là "nỗi khiếp sợ" của khu C: Cô Bảy Hàm Rồng.

Cô Bảy hôm nay diện một chiếc áo bà ba màu hoa mười giờ rực rỡ, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái, tay cầm chiếc muôi mắm dài như một thứ binh khí. Sạp của cô là nơi tập hợp của đủ loại mắm: từ mắm tôm tím lịm, mắm nêm sền sệt đến mắm cá linh bốc mùi "đặc trưng" đến mức đứng xa mười mét vẫn thấy choáng váng.

"Dạ... con chào cô Bảy. Con chỉ đang tính xem sáng nay nên ăn gì..." Bảo lắp bắp, lùi lại một bước để né cái muôi mắm đang huơ huơ trước mặt.

"Ăn? Mày còn tiền mà ăn à?" Cô Bảy chống nạnh, cặp mắt sắc lẹm lướt qua bộ vest Tom Ford giờ đã loang lổ vết dầu mỡ. "Tao nghe thằng Tí kể hôm qua mày bán cái dây thừng đeo cổ giá mười nghìn hả? Harvard cái kiểu gì mà ngu thế con? Đầu óc mày để trên mây hay để dưới gầm cầu thang?"

Bảo đỏ mặt tía tai. Đây là lần đầu tiên trong đời anh bị một người phụ nữ lạ mặt mắng xối xả giữa chốn đông người. "Thưa cô, đó là chiến thuật cắt lỗ để thu hồi vốn lưu động..."

"Vốn cái đầu mày! Lưu cái gì mà lưu!" Cô Bảy cắt ngang, giọng càng lúc càng cao vút, bắt đầu thu hút sự chú ý của các bà nội trợ xung quanh. "Mày nhìn xem bà con ở đây người ta làm ăn thế nào? Sáng dậy từ hai giờ, bốc vác, xẻ thịt, lội sình lình. Còn mày? Sáng bảnh mắt mới ló mặt ra, cầm cái biển chữ Tây chữ Tàu đi lừa mấy bà già. Mày tưởng cái chợ này là sàn diễn thời trang của nhà mày hả?"

Cả khu C bắt đầu xì xào. Mấy bà bán cá gần đó cười hinh hích, có người còn đế thêm vào: "Đúng đó chị Bảy, mắng cho nó tỉnh ra! Công tử gì mà nhìn như con gà rũ."

Cơn giận của cô Bảy như được đổ thêm dầu. Cô bắt đầu màn "trình diễn" thương hiệu của mình – mắng không cần lấy hơi:

"Mày coi cái mặt mày kìa, trắng trẻo thư sinh mà lười chảy thây. Bố mày ném mày ra đây là để mày học làm người, chứ không phải để mày làm cảnh cho ruồi nó đậu! Cái bộ đồ mày mặc trên người chắc cũng cả mớ tiền, mà tâm hồn mày rỗng tuếch như cái ống cống. Mày tưởng mày có bằng cấp là mày giỏi hơn mấy người bán cá ở đây hả? Xin lỗi nha con, một ngày mày không bán được nổi một lạng mắm thì mày còn thua cả con gián dưới chân tao!"

Bảo đứng lặng người. Từng lời của cô Bảy như những mũi kim đâm vào lòng tự trọng cao ngất của anh. Anh muốn cãi lại, muốn nói về những dự án triệu đô, về thị trường chứng khoán, về những buổi dạ tiệc ở Paris... nhưng nhìn xuống đôi bàn tay trắng trẻo chưa bao giờ cầm nổi một cái chổi, anh bỗng thấy nghẹn đắng.

Đúng lúc đó, Đào "Cắt Tiết" xuất hiện với chiếc tạp dề da dính đầy máu lợn, tay cầm một xô nước lã dội xuống nền chợ để rửa huyết. Cô nhìn Bảo, rồi nhìn cô Bảy, khẽ nhếch môi:

"Cô Bảy ơi, mắng chi cho mệt phổi. Loại này chắc trụ thêm được hai ngày là khóc lóc chạy về xin tiền bố thôi."

Lời nói của Đào như một cú hích cuối cùng vào lòng kiêu hãnh của Bảo. Anh hít một hơi thật sâu, gạt đi những giọt mồ hôi lạnh trên trán, nhìn thẳng vào cô Bảy:

"Cô nói đúng... Con không biết bán mắm, con cũng chưa bao giờ phải lao động chân tay. Nhưng con không phải là đứa rỗng tuếch!"

Cô Bảy cười khẩy, tay vẫn cầm muôi mắm: "À, giỏi! Thế giờ mày định làm gì để chứng minh? Hay lại định treo biển 'Chiến lược marketing cho sạp mắm'?"

Bảo nhìn quanh, mắt anh dừng lại ở một đống rác thải, lá chuối mục và vỏ trái cây đang ứ đọng ngay lối vào khu C, bốc mùi hôi thối do cơn mưa đêm qua. Chú Ba Loa Phường đang đứng gần đó, thở dài vì chưa tìm được người dọn dẹp để chuẩn bị cho đoàn kiểm tra vệ sinh của phường chiều nay.

"Con sẽ dọn cái đống rác đó!" Bảo chỉ tay, giọng dứt khoát.

Cả chợ im lặng trong giây lát, rồi lại rộ lên những tiếng cười mỉa mai.

"Mày á? Mặc vest đi hốt rác?" Tí Mắt Ma từ đâu chui ra, mắt tròn xoe nhìn Bảo.

Chú Ba Loa Phường bước lại, nhướn mày: "Này thằng Bảo, mày đừng có đùa. Việc này cực lắm, không phải ngồi máy lạnh gõ bàn phím đâu. Nếu mày làm sạch được cái lối này trước mười hai giờ trưa, tao cho mày 100 nghìn tiền công. Còn nếu không làm được... thì mày biến khỏi cái gầm cầu thang của tao ngay lập tức!"

Bảo nhìn bộ vest Tom Ford cuối cùng của mình, rồi nhìn đống rác bẩn thỉu. Anh nghĩ đến nụ cười khinh bỉ của Đào và trận mắng "vắt ra nước" của cô Bảy.

"Được! Chú cho con mượn cái chổi và cái xẻng!"

Mười phút sau, một cảnh tượng "vô tiền khoáng hậu" diễn ra tại chợ Xóm Củi: Một gã thanh niên cao ráo, gương mặt đẹp như tài tử điện ảnh, mặc bộ vest hàng hiệu trị giá bằng cả cái sạp hàng, đang lom khom dùng tay không nhặt từng cái túi nilon, từng vỏ tôm bốc mùi dưới cái nắng bắt đầu gắt của Sài Gòn.

Cô Bảy Hàm Rồng đứng trong sạp, nhìn cái dáng vẻ lóng ngóng nhưng đầy quyết tâm của Bảo, khẽ lẩm bẩm: "Để xem mày chịu được bao lâu, thằng quỷ nhỏ..."

Trong khi đó, Đào "Cắt Tiết" đứng từ xa, tay vẫn cầm dao chặt thịt nhưng ánh mắt đã bớt đi vài phần giễu cợt. Cô không ngờ cái thằng "công tử bột" này lại dám làm thật.

Trận mắng của cô Bảy không giết chết Bảo, mà dường như nó đã đánh thức một thứ gì đó đang ngủ quên trong con người anh: Sự tự tôn của một kẻ không muốn bị coi thường.