Sau sự kiện tờ 50 nghìn đồng của "khách hàng lạ", danh tiếng của Bảo tại chợ Xóm Củi bỗng chốc lan xa như vết dầu loang. Người ta không còn gọi anh là "thằng điên mặc vest" nữa, mà bắt đầu gọi bằng cái tên mỹ miều hơn: "Hotboy Cá Viên". Đặc biệt, sự xuất hiện của một gã thanh niên có gương mặt của tài tử điện ảnh nhưng lại mặc áo ba lỗ, tay cầm muôi chiên cá thoăn thoắt đã trở thành một "địa điểm check-in" không chính thức của hội chị em tiểu thương khu vực phía Đông – nơi tập trung các sạp hoa quả và quần áo.
Sáng hôm nay, Bảo vừa mới khởi động chảo dầu thì một "binh đoàn" gồm ba cô bán trái cây, dẫn đầu là cô Thắm "Sầu Riêng" – người nổi tiếng với thân hình bốc lửa và giọng nói ngọt như mía lùi – đổ bộ xuống xe cá viên.
"Chào anh đẹp trai! Nay bán cho mấy chị em mỗi người mười xiên nhé. Phải là mười xiên do chính tay em chiên, chính tay em rưới sốt chị mới chịu cơ!" Cô Thắm vừa nói vừa chống cằm sát sạt vào mặt Bảo, đôi mắt nháy liên tục như đèn LED vũ trường.
Bảo giật mình, theo phản xạ lùi lại một bước, tay vẫn cầm chiếc kẹp sắt: "Dạ... dạ vâng, các chị đợi em chút. Em sẽ áp dụng quy trình quản lý chất lượng nghiêm ngặt nhất cho đơn hàng này."
"Quản lý gì mà quản lý? Chị chỉ muốn em quản lý... trái tim chị thôi!" Cô Thắm cười khúc khích, mấy cô đi cùng cũng bắt đầu "tổng tấn công".
Một cô khác đưa tay định sờ vào bắp tay đang săn chắc lên của Bảo: "Trời ơi, nhìn kìa, làm cá viên thôi mà cơ bắp cuồn cuộn thế này. Hay là tối nay em nghỉ bán sớm đi, sang sạp chị, chị cho ăn cam sành trừ cơm. Cam nhà chị mọng nước lắm nhé!"
Trong đầu Bảo lúc này, các thuật ngữ kinh tế bắt đầu nhảy múa để tìm cách thoát thân. Rủi ro vận hành (Operational Risk): Quá cao. Biến số khách hàng (Customer Variable): Không thể kiểm soát. Khả năng tổn thất tài sản cá nhân (Physical Asset Loss): Có dấu hiệu bị xâm hại.
"Thưa các chị," Bảo cố giữ vẻ mặt nghiêm túc nhất có thể, "theo thuyết quản trị rủi ro, việc giao dịch ngoài giờ hành chính và tại các địa điểm không có trong danh mục kinh doanh sẽ dẫn đến hệ lụy về uy tín thương hiệu cá nhân của em. Em xin phép từ chối các ưu đãi cam sành để tập trung vào giá trị cốt lõi là cá viên chiên."
Các cô bán hoa quả ngơ ngác nhìn nhau. Họ chẳng hiểu Bảo nói gì, nhưng cái vẻ mặt nghiêm túc đầy "tri thức" ấy lại càng khiến họ phấn khích hơn.
"Trời ơi, nó nói tiếng gì mà nghe sang quá bây ơi!" Cô Thắm reo lên. "Thôi không cam sành thì quýt đường! Nay chị ế khách, em mà không mua giúp chị đống cam sành bị dập này để vắt nước uống lấy sức chiên cá thì chị không trả tiền cá viên đâu nhé!"
Nói đoạn, cô Thắm lôi ra một túi nilon đựng đầy những quả cam sành đã bắt đầu thâm tím, dập nát do vận chuyển. Bảo nhìn đống cam, rồi nhìn số lượng cá viên mình đang chiên. Nếu không mua, anh sẽ mất trắng doanh thu của 30 xiên cá. Nếu mua, anh sẽ phải bỏ tiền túi ra cho một đống phế phẩm.
"Nào, mua đi hotboy! Có 100 nghìn chỗ cam này thôi. Vừa được tiền cá, vừa được lòng chị em, tối chị còn giới thiệu khách sang cho."
Bảo toát mồ hôi hột. Anh đang bị dồn vào thế "tiến thoái lưỡng nan". Đúng lúc anh định móc túi trả tiền để "giải vây" cho đời trai của mình thì một âm thanh quen thuộc vang lên, đanh thép và đầy sát khí:
"Cái chợ này đổi tên thành chợ tình từ bao giờ thế hả?"
Đào "Cắt Tiết" xuất hiện với con dao bầu quấn trong khăn vải, trên vai vẫn còn vương ít bụi phấn từ lò mổ. Cô bước tới, đứng chắn ngang giữa Bảo và hội chị em hoa quả. Ánh mắt cô nheo lại, lạnh lùng như lưỡi dao vừa mài xong.
"Kìa Đào, tụi chị trêu thằng nhỏ chút thôi mà. Làm gì căng thế?" Cô Thắm hơi chột dạ, thu tay lại.
"Trêu? Trêu mà định ép nó mua cam thối hả?" Đào hất hàm về phía túi cam dập. "Này chị Thắm, sạp thịt nhà tôi ngay cạnh xe nó. Ai muốn 'thả thính' thì cứ tự nhiên, nhưng ai định 'chặt chém' hay ép uổng thằng nhỏ của tôi... à, người của tôi, thì bước qua con dao này trước đã!"
Bảo đứng sau lưng Đào, bỗng thấy bóng lưng của "nàng công chúa lò mổ" hôm nay thật cao lớn và vĩ đại. Anh khẽ lẩm bẩm: "Cảm ơn... vệ sĩ của tôi."
Đào quay lại lườm Bảo một cái cháy mặt: "Ngậm miệng lại! Lo mà chiên cá đi! Anh là người của Harvard hay là người của hội người cao tuổi mà để mấy bả dắt mũi thế hả?"
Nhóm cô Thắm thấy Đào ra mặt thì biết ý, vội vàng trả tiền cá viên rồi xách túi cam dập chạy mất hút, không quên để lại một câu: "Gớm, có người bảo vệ rồi kìa, tụi tao không dám đụng vào 'cục cưng' của mày đâu nha Đào!"
Không gian xe cá viên trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng dầu sôi xèo xèo. Bảo gãi đầu gãi tai, lúng túng đưa một xiên cá ngon nhất cho Đào: "Cảm ơn cô. Thực sự lúc nãy tôi đang tính toán hệ số rủi ro nhưng chưa tìm ra phương án tối ưu..."
Đào giật lấy xiên cá, cắn một miếng rồi nhai ngồm ngoàm: "Rủi ro cái khỉ gì! Ở đây, ai hiền thì bị bắt nạt, ai đẹp trai mà ngơ thì bị ăn thịt. Lần sau mấy bả sang, cứ bảo: 'Em là hoa đã có chủ, chủ em tên Đào Cắt Tiết', nghe chưa?"
Bảo đờ người ra: "Hả? Chủ... chủ nào cơ?"
Đào bỗng nhận ra mình vừa nói hớ, mặt cô đỏ bừng lên như miếng thịt bò tươi. Cô hắng giọng, quẩy con dao bầu đi thẳng về sạp thịt: "Ý tôi là chủ nợ! Anh chưa trả đủ tiền thuê xe cho tôi đâu đấy! Lo mà bán đi!"
Bảo nhìn theo bóng Đào, lần đầu tiên anh không nghĩ đến biểu đồ hay học thuyết nữa. Anh mỉm cười, một nụ cười thật thà nhất từ trước đến nay. Có vẻ như cuộc sống ở chợ Xóm Củi không chỉ dạy anh cách kiếm tiền, mà còn dạy anh rằng: Đôi khi rủi ro lớn nhất không phải là mất tiền, mà là đánh mất một người sẵn sàng cầm dao bảo vệ mình trước cả thế giới.