MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiếu Gia Cá Viên ChiênChương 14: Khách hàng đầu tiên không phải người nhà (Cảm xúc vỡ òa)

Thiếu Gia Cá Viên Chiên

Chương 14: Khách hàng đầu tiên không phải người nhà (Cảm xúc vỡ òa)

988 từ · ~5 phút đọc

Sau buổi chiều "tầm sư học đạo" từ Đào, Trần Gia Bảo bắt đầu ngày làm việc thứ ba với một tâm thế hoàn toàn khác. Anh không còn mang theo chai Chanel No.5, cũng chẳng còn mặc bộ Vest Tom Ford rách nát. Thay vào đó, Bảo mượn của chú Ba một chiếc áo thun ba lỗ trắng hơi ngả vàng và khoác thêm chiếc tạp dề bằng nhựa mà Đào vứt sang.

Trông Bảo lúc này không khác gì một gã trai phố chợ chính hiệu, ngoại trừ gương mặt vẫn còn nét thư sinh và đôi bàn tay đang cố học cách thô ráp đi.

Xe cá viên "Viên ngọc đại dương" vẫn nằm đó, nhưng mùi tỏi phi nồng nàn đã thay thế hoàn toàn cái mùi hương Paris xa xỉ. Bảo đứng đó, tay cầm chiếc kẹp sắt gõ nhịp nhàng vào thành chảo, miệng lẩm bẩm tính toán: "Chi phí cố định: 0 (vì xe mượn). Chi phí biến đổi: Cá viên, dầu ăn, nước sốt của Đào. Điểm hòa vốn: 25 xiên. Mục tiêu lợi nhuận: Đủ trả tiền phòng trọ và mua một chiếc áo mới."

"Cá viên chiên không anh giai? Cá viên chuẩn vị lò mổ, nước sốt gia truyền đây!" Bảo cất tiếng rao, dù giọng vẫn còn chút ngượng nghịu.

Khu chợ Xóm Củi buổi sáng sớm vô cùng tấp nập. Người qua kẻ lại, tiếng mặc cả, tiếng chửi bới của cô Bảy tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn. Bảo mải mê chiên sẵn một ít để lấy mùi thơm thì một chiếc xe máy xịn dừng lại ngay trước sạp.

Một người đàn ông mặc sơ mi đóng thùng, đeo kính cận, trông có vẻ là một nhân viên văn phòng đang trên đường đi làm sớm. Anh ta nhìn quanh khu chợ với vẻ ái ngại, rồi ánh mắt dừng lại ở chiếc xe đẩy "Cyberpunk" của Bảo.

"Này em trai, bán cho anh 50 nghìn cá viên các loại. Lấy nhiều nước sốt chút nhé."

Bảo khựng lại. Tim anh đập thình thịch. Đây không phải là bà Năm bán cá vào ủng hộ vì nể tình, cũng không phải mấy đứa nhóc em của Tí Mắt Ma đến ăn chực. Đây là một người lạ hoàn toàn. Một khách hàng thực thụ từ thị trường tự do!

"Dạ... dạ có ngay anh! Anh đợi em hai phút, hàng vừa ra lò nóng hổi, giòn tan như lời hứa của người yêu cũ luôn ạ!" Bảo nói đùa một câu theo đúng "văn hóa vỉa hè" mà Tí Mắt Ma đã dạy.

Anh bắt đầu thao tác. Đổ dầu, canh lửa, thả cá. Những viên cá tròn trịa nhảy múa trong chảo dầu vàng óng. Bảo dùng chiếc muôi đảo đều theo vòng xoáy mà Đào đã chỉ. Khi cá vừa đạt độ vàng rơm hoàn hảo, anh vớt ra rổ inox cho ráo dầu, rồi nhanh tay rưới lên thứ nước sốt me đặc quánh, lóng lánh dưới ánh nắng sớm.

"Của anh đây ạ. Chúc anh một ngày làm việc hiệu quả và sớm quay lại với 'Viên ngọc đại dương' của em." Bảo đưa hộp cá bằng hai tay, nở một nụ cười chuyên nghiệp chuẩn dịch vụ 5 sao.

Người đàn ông cầm hộp cá, nếm thử một viên ngay tại chỗ. Bảo nín thở, mắt dán chặt vào cơ mặt của vị khách. Nếu anh ta nhăn mặt, có lẽ Bảo sẽ vứt muôi về nhà quỳ gối xin lỗi cha ngay lập tức.

Nhưng không. Người đàn ông trợn mắt, gật đầu lia lịa: "Ngon! Cái sốt này lạ quá, vừa cay vừa chua mà lại rất thơm mùi tỏi phi. Chỗ này em tự làm à? Ở cái chợ này mà có hàng sạch sẽ và ngon thế này là hiếm lắm đấy."

Người đàn ông rút tờ 50 nghìn đồng còn thơm mùi tiền mới đưa cho Bảo, vẫy tay chào rồi phóng xe đi.

Bảo đứng ngây người, tay vẫn cầm tờ tiền. Anh nhìn tờ 50 nghìn như nhìn một thỏi vàng ròng.

"Mình làm được rồi..." Anh thì thầm. "Khách hàng lạ. Đánh giá tích cực. Doanh thu thực tế!"

Một cảm giác vỡ òa chạy dọc sống lưng. Nó khác hẳn với cảm giác khi anh nhận được khoản tiền tiêu vặt vài chục triệu từ thẻ phụ của cha. Tờ 50 nghìn này chứa đựng vị nóng của chảo dầu, mùi hăng của tỏi và cả sự công nhận rằng Trần Gia Bảo không phải là một phế vật chỉ biết tiêu tiền.

"Làm gì mà đứng thối ra đấy? Sướng quá hóa rồ à?" Đào "Cắt Tiết" bước sang, tay cầm ca nước đá cho anh.

Bảo quay lại, gương mặt rạng rỡ đến mức khiến Đào phải khựng lại một giây. Anh giơ tờ tiền lên: "Đào! Tôi bán được cho khách lạ rồi! Anh ta khen ngon! Anh ta khen nước sốt của cô... à không, của chúng ta tuyệt vời!"

Đào nhìn tờ tiền, rồi nhìn cái vẻ mặt hớn hở như trẻ con được quà của Bảo, cô khẽ cười khẩy nhưng trong lòng cũng thấy vui lây: "Mới có 50 nghìn mà làm như trúng số độc đắc. Lo mà chiên tiếp đi, cái 'thương hiệu' của anh bắt đầu có mùi thơm rồi đấy."

"Đúng! Phải thừa thắng xông lên!" Bảo hét lớn. Anh cầm cái kẹp sắt gõ mạnh vào thành chảo: "Cá viên chiên thiếu gia! Ăn một lần nhớ một đời! Mời bà con cô bác!"

Tiếng rao của Bảo hôm nay vang vọng khắp một góc chợ, không còn sự rụt rè, chỉ còn sự tự hào của một kẻ vừa tìm thấy ánh sáng ở nơi tối tăm nhất. Anh nhận ra, Harvard có thể dạy anh cách quản trị cả một tập đoàn, nhưng tờ 50 nghìn từ một người lạ giữa chợ nghèo mới là thứ dạy anh giá trị của bản thân mình.