MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiếu Gia Cá Viên ChiênChương 13: Đào "Cắt Tiết" ra tay: Dạy công tử cách cầm chảo

Thiếu Gia Cá Viên Chiên

Chương 13: Đào "Cắt Tiết" ra tay: Dạy công tử cách cầm chảo

1,134 từ · ~6 phút đọc

Sau thảm họa mang tên "Cá viên Chanel", danh tiếng của Trần Gia Bảo tại chợ Xóm Củi chạm đáy xã hội. Xe cá viên Cyberpunk của anh giờ vắng vẻ như chùa Bà Đanh, trong khi hàng cá viên đối diện của bà Tám "Móm" lại đông nghịt khách. Bảo ngồi trên chiếc ghế súp nhựa, thẫn thờ nhìn chảo dầu sủi tăm, trong lòng là một mớ lý thuyết về "Quản trị khủng hoảng truyền thông" đang gào thét nhưng chẳng thể áp dụng vào thực tế đầy mùi mỡ heo này.

"Đứng dậy! Nhìn cái mặt như đưa đám thế kia thì ai dám ăn?"

Một giọng nói sang sảng vang lên. Đào "Cắt Tiết" bước tới, hôm nay cô không cầm dao bầu mà xách theo một bọc giấy dầu thấm đẫm mỡ. Cô ném bọc giấy lên mặt xe đẩy, nhìn Bảo bằng ánh mắt sắc lẹm.

"Cô đến để cười nhạo chiến lược marketing thất bại của tôi à?" Bảo uể oải hỏi.

"Tôi không rảnh. Tôi đến để dạy anh cách 'hành nghề'. Anh tưởng chiên cá viên là cứ vứt vào dầu rồi đợi nó chín chắc?" Đào xắn tay áo, đẩy Bảo sang một bên rồi đứng vào vị trí trung tâm của chiếc xe đẩy. "Cầm lấy cái muôi!"

Bảo lóng ngóng cầm chiếc muôi inox dài ngoằng như cầm kiếm. Đào lắc đầu ngán ngẩm, cô bước ra phía sau, vươn tay nắm lấy bàn tay Bảo. Một luồng điện nhẹ xẹt qua khiến Bảo cứng người. Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, anh ở gần một cô gái đến thế, lại còn là một cô gái có mùi... tỏi phi nồng nàn thay vì mùi nước hoa ngoại nhập.

"Tập trung vào!" Đào gắt khẽ. "Cầm chảo phải chắc nhưng cổ tay phải dẻo. Anh cầm như cầm gậy golf thế kia thì lật cá làm sao? Nhìn lửa đây này. Lửa to quá thì lớp vỏ ngoài cháy đen mà bên trong vẫn lạnh ngắt như băng đá Harvard nhà anh. Lửa nhỏ quá thì cá ngấm dầu, cắn một miếng là mỡ tràn trề, khách nhìn là muốn đi cấp cứu."

Đào bắt đầu hướng dẫn Bảo cách điều chỉnh van gas bằng chân và tay phối hợp. Cô dạy anh "bí kíp" nhìn bong bóng dầu để đoán nhiệt độ. "Khi dầu bắt đầu sủi tăm lăn tăn như mắt cua, đó là lúc thả hàng. Khi cá nổi lên, phải dùng muôi ấn nhẹ xuống rồi đảo vòng tròn. Phải tạo ra một dòng xoáy để nhiệt đều, hiểu không?"

Bảo nuốt nước bọt, cố gắng ghi nhớ. Anh phát hiện ra rằng, cái chảo dầu này thực chất là một hệ sinh thái biến thiên phức tạp không kém gì biểu đồ chứng khoán.

"Bây giờ đến phần quan trọng nhất: Nước sốt." Đào lôi từ trong bọc giấy ra một hũ nhựa không nhãn mác. "Nước tương của anh toàn là đồ mua sẵn ngoài siêu thị, vị nó công nghiệp lắm. Chợ Xóm Củi người ta thích cái gì đậm đà, có vị cay của ớt hiểm, vị chua của me rừng và vị ngọt từ đường thốt nốt. Đây là công thức gia truyền của mẹ tôi, tôi nhường cho anh một ít để gỡ gạc danh dự."

Bảo nhìn hũ nước sốt đặc quánh, màu đỏ nâu óng ánh. Anh múc một chút nếm thử. Vị giác của anh bùng nổ. Nó không thanh tao như bít tết sốt vang, nhưng nó có một sức mạnh nguyên thủy, kích thích mọi tế bào thần kinh khiến người ta muốn ăn thêm miếng nữa ngay lập tức.

"Tuyệt quá... Đây chính là 'Lợi thế cạnh tranh độc quyền' mà tôi tìm kiếm!" Bảo reo lên, quên cả việc mình đang bị Đào nắm tay.

"Độc quyền cái đầu anh! Lo mà thực hành đi." Đào buông tay ra, mặt hơi ửng hồng (có lẽ do hơi nóng từ chảo dầu). "Bây giờ, bỏ cái vẻ công tử đi. Anh phải rao. Rao sao cho người ta thấy đói, thấy thèm, chứ không phải thấy sợ."

Bảo hít một hơi thật sâu. Anh nhìn quanh khu chợ, nhìn cô Bảy đang lườm nguýt, nhìn chú Ba đang cầm loa đi dạo. Anh cởi phắt chiếc áo sơ mi rách nát, để lộ chiếc áo thun trắng bên trong đã lấm lem. Anh vớ lấy cái kẹp, gõ nhịp nhàng vào thành chảo tạo ra âm thanh "Cạch! Cạch! Cạch!" đầy vui tai.

"Cá viên chiên Đào Ngọc! Giòn tan trong miệng, đậm đà vị quê! Mua hai xiên tặng một nụ cười của thiếu gia đây!"

Tiếng rao của Bảo vang lên, pha chút hài hước và sự tự tin đã được "nâng cấp" bởi thực tế. Những người lao động nghèo đi chợ chiều bỗng khựng lại. Họ thấy một thằng Bảo rất khác: không còn mùi Chanel, chỉ còn mùi nước sốt me nồng nàn và nụ cười rạng rỡ.

Bà Năm bán cá – nạn nhân của vụ "nước hoa" sáng nay – tò mò quay lại. Bảo nhanh tay chiên một xiên mới, rưới đẫm nước sốt me rồi dâng tận tay: "Bà Năm, con xin lỗi chuyện sáng nay. Đây là xiên cá 'chuộc lỗi', bà dùng thử nếu không ngon con xin quét rác cho bà cả tuần!"

Bà Năm hứ một tiếng, nhưng vẫn cầm lấy. Bà cắn một miếng. Lần này, không có cánh đồng hoa hồng nào nở trong cổ họng cả, chỉ có vị chua cay mặn ngọt bùng nổ, khiến bà phải gật gù: "Được... Cái nước sốt này... đúng là vị lò mổ nhà con Đào rồi! Thôi, lấy cho tao thêm 5 xiên mang về cho sắp nhỏ."

"Có ngay ạ!" Bảo hò reo, tay múa muôi thoăn thoắt dưới sự giám sát nghiêm khắc của "sư phụ" Đào.

Cuối buổi chiều, lần đầu tiên kể từ khi xuống chợ, Bảo bán sạch bách 5 ký cá viên. Anh đứng dựa lưng vào xe đẩy, mồ hôi nhễ nhại nhưng đôi mắt sáng rực. Đào đứng cạnh đó, lau mồ hôi trán, khẽ huých tay anh:

"Thấy chưa? Harvard dạy anh cách điều hành tập đoàn, nhưng Chợ Xóm Củi dạy anh cách đổ đầy cái bụng người khác. Đừng có khinh thường cái chảo dầu này."

Bảo nhìn Đào, dưới ánh hoàng hôn vàng vọt của khu chợ nghèo, anh bỗng thấy cô gái này đẹp một cách lạ lùng. Không phải vẻ đẹp sang chảnh của những tiểu thư Penthouse, mà là vẻ đẹp của sự sống mãnh liệt, của sự chân thành không giấu giếm.

"Cảm ơn cô... Đào." Bảo nói khẽ.

"Lo mà dọn dẹp đi, mai tôi tính tiền nước sốt gấp đôi đấy!" Đào quay đi, cố giấu một nụ cười mỉm vừa chớm nở trên môi.