Sau ngày đầu khai trương rực rỡ nhờ vào vẻ ngoài điển trai và cái tên sến súa "Viên ngọc đại dương", Trần Gia Bảo bắt đầu rơi vào một cuộc khủng hoảng mới: Khủng hoảng bản sắc khứu giác.
Sáng ngày thứ hai, Bảo đứng trước chiếc xe đẩy Cyberpunk của mình với một bộ mặt đưa đám. Mùi dầu mỡ chiên đi chiên lại từ sạp hàng bên cạnh, cộng với mùi thịt sống từ sạp của Đào và mùi mắm đặc trưng của cô Bảy Hàm Rồng đang tấn công trực diện vào lòng tự trọng của một thiếu gia từng dùng nước hoa theo mùa.
"Không thể thế này được. Một môi trường kinh doanh cao cấp phải đi kèm với một hệ sinh thái hương thơm tương xứng," Bảo lẩm bẩm trong khi tay vẫn đang lóng ngóng lật những viên bò viên.
Nghĩ là làm, Bảo lục lọi trong chiếc ba lô cũ nát của mình. Ở ngăn bí mật nhất, anh lôi ra một vật phẩm cuối cùng còn sót lại từ thời thượng lưu: Một chai nước hoa Chanel No.5 phiên bản giới hạn mà anh định dùng để đi tiệc nhưng chưa kịp khui. Đây là tài sản quý giá nhất của anh lúc này, xét về mặt tinh thần.
Theo lý thuyết "Marketing cảm quan" mà Bảo từng học, hương thơm có khả năng kích thích hành vi mua hàng và gia tăng mức độ trung thành của khách hàng. Bảo nhìn chai nước hoa, rồi nhìn cái chảo dầu đang bốc khói khét lẹt.
Xịt... xịt... xịt...
Bảo không ngần ngại xịt thẳng Chanel No.5 vào không khí xung quanh xe cá viên. Chưa thấy đủ, anh còn táo bạo xịt một nhát nhẹ vào... màng lọc dầu mà anh tự chế từ rổ inox. Anh mơ tưởng về một cảnh tượng: Khách hàng sẽ bị thu hút bởi mùi hương quý phái của Paris, rồi sau đó mới từ từ thưởng thức những "viên ngọc" chiên giòn.
Kết quả? Một thảm họa ẩm thực kinh hoàng nhất lịch sử chợ Xóm Củi chính thức bắt đầu.
Hỗn hợp mùi hương giữa dầu mỡ nóng hổi, tương ớt cay nồng và tinh chất nước hoa Chanel tạo ra một loại khí giới hóa học có sức công phá khủng khiếp. Những viên cá viên, vốn có tính chất thẩm thấu cao, đã hút sạch cái mùi "sang chảnh" đó vào tận lõi.
"Trời đất ơi! Thằng Bảo! Mày đốt cái gì mà mùi giống như bà cố nội tao đi đám cưới vậy?" Cô Bảy Hàm Rồng đang ăn bún mắm ở sạp đối diện bỗng buông đũa, bịt mũi ho sặc sụa.
Đúng lúc đó, một nhóm khách quen là các bà nội trợ đang đi chợ sớm ghé vào. Thấy xe cá viên của "anh chàng đẹp trai" hôm nay thơm lạ, bà Năm bán cá tò mò mua một xiên 10 nghìn đồng.
"Nay bán cá viên hương hoa hả con? Thơm phức hà!" Bà Năm cười hớn hở, đưa một viên lên miệng cắn một miếng thật to.
Một giây. Hai giây. Ba giây.
Mặt bà Năm biến sắc từ đỏ sang tím, rồi sang xanh. Bà trợn tròn mắt, phun ngay miếng cá viên ra đất, tay cào cấu cổ họng như vừa uống nhầm thuốc tẩy.
"Cha chả là trời! Mày cho tao ăn xà bông hả Bảo? Cái này là cá viên hay là nước xịt phòng? Tao ăn một miếng mà thấy cả cánh đồng hoa hồng nở trong cuống họng, đắng chát à!"
Bảo đứng hình. "Dạ... thưa cô, đó là hương liệu cao cấp giúp gia tăng trải nghiệm..."
"Nghiệm cái đầu mày! Đồ khùng!" Bà Năm vừa chửi vừa cầm giỏ xách chạy mất dép, không quên ném lại xiên cá viên xuống đất.
Tin đồn "Cá viên nước hoa Chanel" lan nhanh hơn cả tiếng loa phường của chú Ba. Khách hàng bắt đầu tránh xe của Bảo như tránh tà. Người ta đi ngang qua đều bịt mũi, có người còn ác ý bảo: "Đừng ăn chỗ đó, nó trộn hóa chất mỹ phẩm vô cá cho thơm đó, ăn vô là đi súc ruột luôn!"
Doanh thu sụt giảm về mức 0 đồng trong suốt ba tiếng đồng hồ. Bảo đứng chết lặng bên cạnh "đứa con tinh thần" bốc mùi Chanel nồng nặc. Anh nhận ra mình vừa ném hàng triệu đồng tiền nước hoa vào chảo dầu để đổi lấy sự tẩy chay của cả khu chợ.
Đào "Cắt Tiết" bước sang, tay vẫn cầm con dao bầu, nhìn Bảo bằng ánh mắt không thể tin nổi. Cô cầm một viên cá lên ngửi thử rồi ném lại vào chảo.
"Anh bị điên thực sự rồi Bảo ạ. Ở đây người ta đói thì người ta ăn, người ta cần mùi tỏi, mùi hành, mùi nước mắm. Chẳng ai muốn ăn một xiên cá mà cảm giác như vừa hôn một bà cô sáu mươi tuổi xức nước hoa nồng nặc cả."
Bảo gục đầu xuống tay lái xe đẩy. "Tôi chỉ muốn nó khác biệt... Tôi muốn nâng tầm nó lên."
"Nâng tầm cái kiểu của anh là giết chết nó đấy." Đào gằn giọng. "Dẹp ngay cái chai Chanel đó đi trước khi cô Bảy cầm muôi sang đập nát cái xe của anh. Muốn bán được hàng, anh phải học cách làm cho nó 'thơm' theo kiểu của cái chợ này."
Đào lôi từ trong túi ra một nắm sả băm, tỏi phi và một ít hành lá. Cô hất sạch chỗ cá viên ám mùi nước hoa vào thùng rác trước sự xót xa của Bảo, rồi đổ dầu mới vào.
"Nhìn đây công tử Harvard. Bài học kinh doanh số 12: Đừng bao giờ áp đặt sở thích của quý tộc lên cái bao tử của người lao động. Họ cần thực tế, không cần phù hoa."
Tiếng tỏi phi vàng rộm bắt đầu dậy mùi thơm nức, lấn át dần cái mùi nước hoa Chanel xa xỉ kia. Bảo đứng quan sát Đào thao tác, lần đầu tiên anh thấy con dao bầu của cô không còn đáng sợ nữa, mà nó mang theo sự sắc sảo của một người hiểu thấu tâm lý khách hàng bình dân.
Cuối buổi sáng, xe cá viên của Bảo bắt đầu có khách lại nhờ mùi tỏi phi cứu mạng của Đào. Bảo nhìn chai Chanel No.5 đã vơi đi một nửa, thầm thề rằng từ nay về sau, nếu có dùng nước hoa, anh sẽ chỉ xịt vào... dưới gầm cầu thang để đuổi gián, tuyệt đối không mang tới gần cái chảo dầu nữa.