Sau cú sốc "phá sản" lần thứ hai với mô hình cho thuê ô dù, Trần Gia Bảo đứng lặng người trước chiếc xe đẩy mà Đào "Cắt Tiết" vừa chỉ. Đó không phải là một chiếc xe, đúng hơn, đó là một khối sắt gỉ sét bao phủ bởi lớp mỡ bò vàng khè đã đóng váng từ thời đại nào không rõ. Mùi dầu khét đặc trưng trộn lẫn với mùi bụi bặm khiến Bảo, một kẻ vốn quen với mùi nước hoa xịt phòng tự động, phải đưa tay bịt mũi.
"Đây là... công cụ khởi nghiệp tiếp theo của tôi sao?" Bảo hỏi, giọng run rẩy như sắp khóc.
Đào thản nhiên nhai nốt miếng cá viên cuối cùng, gật đầu: "Chính nó. Ông cụ chủ xe về quê nuôi cháu rồi, để lại với giá hữu nghị. Tôi đã đặt cọc trước cho anh 200 nghìn, coi như trừ vào công anh dọn rác hôm qua. Giờ thì lo mà dọn dẹp nó đi, chiều nay 'khai trương' luôn."
Bảo nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn bộ vest Tom Ford giờ đã bết bát bùn đất. Anh tháo chiếc cà vạt Hermes – thứ cuối cùng còn sót lại của một thiếu gia – cuộn tròn lại nhét vào túi quần, rồi hùng hổ xắn tay áo sơ mi lên.
"Được! Harvard không dạy tôi chiên cá viên, nhưng Harvard dạy tôi cách tối ưu hóa tài sản cố định!"
Suốt bốn tiếng đồng hồ sau đó, cả khu C của chợ Xóm Củi chứng kiến một cảnh tượng kỳ lạ. Chàng thiếu gia từng tuyên bố kiếm tiền dễ như trở bàn tay đang quỳ rạp dưới đất, dùng bàn chải sắt và xà phòng bột ra sức cọ rửa chiếc xe đẩy. Anh kỳ cọ mạnh đến mức lớp sơn xanh cũ bong ra, lộ ra lớp inox xỉn màu.
Tí "Mắt Ma" chạy ngang qua, dừng lại châm chọc: "Anh Bảo ơi, cọ vừa thôi kẻo nó thủng xe đấy! Mà anh định bán cá viên hay định đem cái xe này đi triển lãm bảo tàng?"
Bảo không thèm ngẩng đầu, mồ hôi chảy thành dòng trên trán: "Mày không hiểu đâu Tí. Vệ sinh an toàn thực phẩm là giá trị cốt lõi của ngành F&B. Đây là bước xây dựng niềm tin với khách hàng."
Đến hai giờ chiều, chiếc xe đã sạch sẽ một cách lạ lùng giữa không gian nhếch nhác của khu chợ. Nhưng Bảo vẫn chưa dừng lại. Anh chạy ra tiệm tạp hóa của cô Bảy, mua mấy cuộn băng keo màu đen và vài tấm nhựa mỏng. Áp dụng phong cách thiết kế Cyberpunk mà anh từng thấy ở các quán bar thượng lưu tại Singapore, Bảo bắt đầu trang trí lại chiếc xe.
Anh dùng bút lông viết lên tấm bảng hiệu cũ bằng những dòng chữ cực gắt: "VIÊN NGỌC ĐẠI DƯƠNG CHIÊN GIÒN – PHIÊN BẢN GIỚI HẠN". Phía dưới là dòng ghi chú nhỏ: "Sản phẩm áp dụng công nghệ chiên tách dầu chuẩn Châu Âu". (Thực chất là anh chỉ mượn cái rổ inox của cô Bảy để ráo dầu).
Khi Đào "Cắt Tiết" quay lại, cô suýt nữa không nhận ra chiếc xe cũ của ông cụ. Nó giờ đây trông giống một thiết bị thí nghiệm khoa học hơn là xe đồ ăn vặt.
"Cái gì đây? 'Viên ngọc đại dương'?" Đào đọc tấm bảng, khóe miệng giật giật. "Anh định bán cá viên hay bán trang sức?"
Bảo chỉnh lại cổ áo sơ mi (giờ đã mất sạch cúc áo trên), tự tin đáp: "Đây là nghệ thuật định vị thương hiệu, Đào ạ. Chúng ta không bán cá viên loại 2, chúng ta bán 'trải nghiệm đại dương giòn tan'. Theo lý thuyết Marketing, cái tên sẽ quyết định 50% giá trị cảm nhận của người dùng."
Đào thở dài, ném một túi nilon đựng đầy các loại viên đông lạnh lên mặt xe: "Bớt lý thuyết đi công tử. Đây là hàng tôi lấy giúp anh từ kho lạnh, có cả cá viên, bò viên, tôm viên. Tiền hàng này tôi ghi sổ, cuối ngày không trả đủ là tôi... 'cắt tiết' anh thật đấy."
Bảo bắt đầu công đoạn chuẩn bị. Anh đổ dầu vào chảo. Tiếng dầu sôi "xèo xèo" lần đầu tiên vang lên dưới bàn tay của thiếu gia họ Trần. Anh cầm chiếc môi lớn, run rẩy thả những viên cá đầu tiên vào. Dầu nóng bắn lên trúng tay khiến Bảo giật nảy mình, nhảy dựng lên như đang khiêu vũ.
"Úi! Chết tiệt! Nhiệt độ dầu vượt ngưỡng kiểm soát rồi!" Bảo la lên.
"Hạ lửa xuống, đồ ngốc!" Cô Bảy Hàm Rồng từ sạp mắm hét sang. "Mày định đốt cái chợ này hay gì? Cá viên chiên chứ có phải đánh bom đâu!"
Bảo luống cuống vặn nhỏ bình gas. Những viên cá đầu tiên ra lò... đen thui như những cục than tổ ong. Anh nhìn chiến lợi phẩm đầu đời, lòng đau như cắt. Cứ mỗi viên cá cháy là mất đi một khoản lợi nhuận biên biên tiềm năng.
Đúng lúc đó, một tốp học sinh đi học về ngang qua, bị thu hút bởi cái tên "Viên ngọc đại dương" kỳ quái và anh chàng bán hàng trông như người mẫu đi lạc vào chợ.
"Anh ơi, 'Viên ngọc đại dương' là gì vậy anh?" Một cô bé tò mò hỏi.
Bảo lập tức lấy lại thần thái CEO, anh mỉm cười quyến rũ (vũ khí cuối cùng mà anh còn giữ được): "Chào em, đây là sự kết hợp tinh túy từ hải sản vùng nước sâu, được xử lý qua nhiệt độ cao để tạo lớp vỏ giòn tan nhưng vẫn giữ được độ mọng nước bên trong. Một trải nghiệm ẩm thực đẳng cấp chỉ với 10 nghìn đồng một xiên."
Lũ trẻ bị vẻ ngoài và cách nói chuyện "sang chảnh" của Bảo mê hoặc. Chúng rút tiền mua thử. Bảo run rẩy xiên những viên cá (lần này anh đã canh lửa kỹ hơn, màu vàng rơm khá đẹp) đưa cho khách.
Nhìn tờ 10 nghìn đồng đầu tiên thu được từ chiếc xe đẩy, Bảo cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Nó không phải là tiền từ thẻ tín dụng vô tận của cha, không phải tiền thuê ô dù lừa lọc, mà là tiền từ mồ hôi, từ vết bỏng trên tay và từ cái tên "Viên ngọc đại dương" sến súa anh tự nghĩ ra.
"Đào! Tôi bán được rồi! Đơn hàng đầu tiên!" Bảo hét lên đầy phấn khích.
Đào đứng từ sạp thịt nhìn sang, thấy anh chàng công tử vest rách đang hớn hở cầm tờ tiền lẻ, cô khẽ mỉm cười, một nụ cười thực sự không còn chút mỉa mai nào: "Giỏi lắm, thằng Bảo Cá Viên. Nhưng lo mà chiên tiếp đi, khách kìa!"
Bữa chiều hôm đó, chiếc xe Cyberpunk của Bảo trở thành tâm điểm của khu C. Người ta đến không hẳn vì cá viên ngon (thực ra nó cũng như mọi chỗ khác), mà vì tò mò muốn xem cái gã "công tử điên" bán hàng bằng thuật ngữ kinh tế Harvard sẽ làm ăn ra sao.