Phủ Công chúa hôm nay náo nhiệt lạ thường. Tiệc thưởng hoa đầu xuân vốn là nơi để các tiểu thư khuê các khoe tài, khoe sắc, cũng là nơi ngầm định những mối lương duyên hào môn. Thẩm Ngọc Trân – tiểu thư thứ mười sáu của Thẩm gia – ngồi lặng lẽ ở một góc xa nhất của đình hóng gió. Nàng mặc bộ váy màu xanh nhạt, tóc búi đơn giản, đôi mắt hạnh long lanh nhưng luôn cúi thấp, tạo cho người đối diện cảm giác nàng là một "đóa hoa quỳnh" yếu ớt, dễ vỡ.
"Hừ, nhìn cái bộ dạng đó xem, đúng là đồ bánh bao mềm. Thẩm gia chúng ta sao lại có loại con gái nhút nhát đến thế này cơ chứ?" – Thẩm Ngọc Liên, nhị tỷ của nàng, khinh khỉnh liếc mắt rồi quay sang cười nói với đám quận chúa.
Ngọc Trân không đáp, chỉ khẽ run vai, bàn tay giấu trong tay áo nắm chặt lấy chiếc khăn tay. Trong lòng nàng lúc này lại đang thầm đếm: Một, hai, ba... mười bước. Nếu bây giờ mình giả vờ đau bụng rồi lách qua bụi mẫu đơn kia, chắc chắn sẽ thoát khỏi cái buổi tiệc vô bổ này.
Nhưng kế hoạch của nàng chưa kịp thực hiện thì một tiếng động lớn vang lên từ phía tường bao.
Rầm!
Một bóng người từ trên cao đáp xuống, tà áo cẩm y màu xanh đậm bay phấp phới giữa cơn mưa hoa rụng. Nam tử nọ đáp đất một cách nhẹ nhàng nhưng đầy ngạo nghễ. Hắn có gương mặt đẹp đến mức khiến người ta nín thở, nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự tinh quái không chút đứng đắn.
Đó là Tiêu Lăng Vũ – Đại Lý Tự Thiếu khanh, kẻ mà cả kinh thành vừa ngưỡng mộ vì tài phá án, vừa đau đầu vì tính tình lầy lội, chẳng coi ai ra gì.
"Sát thủ đâu rồi? Chạy nhanh thật đấy!" – Tiêu Lăng Vũ lẩm bẩm, chiếc quạt xếp trên tay gõ nhẹ vào cằm.
Đám đông tiểu thư bắt đầu la hét vì sự xuất hiện đột ngột của một nam nhân. Vệ binh bắt đầu ập tới. Tiêu Lăng Vũ liếc nhìn xung quanh, hắn cần một lý do để nán lại đây tra xét mà không bị đuổi đi vì tội đường đột xông vào tiệc của Công chúa.
Đúng lúc đó, hắn nhìn thấy Thẩm Ngọc Trân. Nàng đang đứng đó, vẻ mặt "hết hồn" đến mức ngây dại. Hắn thầm nghĩ: Cô nàng này trông hiền lành, dễ bắt nạt nhất, mượn tạm làm bình phong vậy!
Hắn sải bước dài, trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, hắn vòng tay ôm lấy eo Ngọc Trân, nhấc bổng nàng lên.
"A!" – Ngọc Trân thốt lên một tiếng nhỏ xíu, đôi mắt mở to hết cỡ.
"Tiểu nương tử, đừng sợ, ta đến cứu nàng đây!" – Tiêu Lăng Vũ dõng dạc tuyên bố một câu xanh rờn, dù chẳng ai biết hắn cứu nàng khỏi cái gì.
Trước khi bất kỳ ai kịp phản ứng, hắn đã thi triển khinh công, ôm nàng bay vút qua những mái đình, hướng thẳng về phía khu rừng nhỏ phía sau phủ.
Gió lạnh tạt vào mặt, Ngọc Trân cảm nhận được lồng ngực rắn chắc của nam nhân đang ôm mình. Nàng không sợ độ cao, nhưng nàng sợ... phiền phức! Trong lòng nàng gào thét: Tên điên này! Ta đang giả vờ làm bánh bao mềm cơ mà! Ngươi cướp ta đi thế này thì danh tiết của ta đổ sông đổ biển hết!
Hắn đáp xuống một bãi cỏ vắng. Vừa buông tay ra, Ngọc Trân liền giả vờ chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất, đôi mắt rưng rưng: "Ngài... ngài là ai? Tại sao lại bắt nạt tiểu nữ?"
Tiêu Lăng Vũ không thèm trả lời ngay, hắn đưa tay lên môi ra hiệu giữ im lặng, mắt chăm chú quan sát bụi rậm phía trước. Một mũi tên tẩm độc bất ngờ xé gió lao tới.
"Cẩn thận!" – Tiêu Lăng Vũ xoay người, một tay rút kiếm gạt phăng mũi tên, tay kia lại thuận thế kéo Ngọc Trân vào lòng mình để che chắn.
Ngọc Trân áp mặt vào ngực hắn, mùi hương thảo mộc thanh khiết tràn vào cánh mũi. Nàng liếc nhìn mũi tên vừa cắm phập vào thân cây, đôi mắt vốn dĩ đang "yếu đuối" bỗng lóe lên một tia sắc sảo. Chất độc "Đoạn Hồn Sanh", kẻ ám sát này là người của hắc đạo.
Nàng biết mình không được lộ tẩy, liền túm chặt lấy áo hắn, khóc nấc lên: "Hu hu... máu... có người muốn giết tôi... Quan nhân cứu mạng!"
Tiêu Lăng Vũ vừa buồn cười vừa bối rối. Hắn chưa bao giờ thấy ai khóc "ngọt" và "đúng lúc" như cô gái này. Hắn vỗ nhẹ vào vai nàng, giọng bỗng trở nên dịu dàng một cách lạ kỳ: "Ngoan, đừng khóc. Có Tiêu Lăng Vũ ở đây, trời sập xuống ta cũng chống cho nàng."
Lúc này, quân lính từ phủ Công chúa và người của Thẩm gia đã đuổi tới nơi. Chứng kiến cảnh Thiếu khanh đại nhân đang ôm chặt lấy Thập lục tiểu thư nhà họ Thẩm, ai nấy đều chết lặng.
Thẩm nhị tỷ hét lên: "Tiêu đại nhân! Ngài... ngài làm gì muội muội ta vậy?"
Tiêu Lăng Vũ nhìn đám đông, rồi nhìn xuống "con thỏ nhỏ" đang run rẩy trong lòng mình. Hắn bỗng nảy ra một ý định quái chiêu để dập tắt những lời bàn tán và cũng để giữ nàng lại bên cạnh nhằm điều tra vụ án (vì hắn nghi ngờ sát thủ vừa rồi nhắm vào nàng).
Hắn nhướng mày, nở một nụ cười rạng rỡ nhưng đầy ranh mãnh: "Chúc mừng Thẩm gia. Ta và Thập lục tiểu thư vừa rồi là... tình đầu ý hợp, hẹn hò nơi rừng vắng. Nay danh tiết nàng ấy đã trao cho ta, ta nhất định sẽ chịu trách nhiệm. Mai ta sẽ đem lễ vật đến cầu hôn!"
Ngọc Trân trợn tròn mắt, suýt chút nữa là đứng bật dậy đấm vào mặt hắn. Ai tình đầu ý hợp với ngươi? Ai trao danh tiết cho ngươi hả tên lưu manh này!
Nhưng nàng chỉ có thể làm một việc duy nhất: Giả vờ ngất xỉu ngay tại chỗ.