Thẩm Ngọc Trân tỉnh lại trong khuê phòng của mình tại Thẩm phủ, nhưng cảm giác yên bình thường ngày đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là tiếng khóc lóc của mẫu thân và tiếng đập bàn ầm ĩ của phụ thân nàng ở sảnh chính.
"Đồ con gái hư thân mất nết! Giữa ban ngày ban mặt lại dám bỏ trốn cùng nam nhân!" – Thẩm lão gia gầm lên.
Ngọc Trân ngồi dậy, xoa xoa thái dương. Nàng thừa biết phụ thân nàng không phải giận vì nàng mất danh tiết, mà giận vì kẻ mang nàng đi lại là Tiêu Lăng Vũ – cái gai trong mắt các quan viên trong triều. Tiêu Lăng Vũ nổi tiếng là kẻ không nể mặt ai, lại nắm giữ chức vụ quan trọng ở Đại Lý Tự, chuyên bới móc những góc khuất của giới quý tộc.
Nàng lạch bạch chạy ra, vừa thấy phụ thân liền quỳ xuống, nước mắt rơi lã chã: "Phụ thân, không phải như người nghĩ đâu... là... là Tiêu đại nhân cưỡng ép con..."
"Ép? Hắn nói trước mặt bao nhiêu người là hai đứa tình đầu ý hợp! Bây giờ cả kinh thành đều biết rồi!"
Ngay lúc đó, quản gia hớt hải chạy vào: "Lão gia! Tiêu đại nhân... ngài ấy mang sính lễ đến thật rồi ạ!"
Cả Thẩm gia náo loạn. Tiêu Lăng Vũ bước vào sân như đi dạo trong vườn nhà mình. Theo sau hắn là mười hòm sính lễ đỏ rực, bắt mắt đến mức hàng xóm láng giềng đều vây quanh xem.
Hắn nhìn thấy Ngọc Trân đang quỳ dưới đất, dáng vẻ tội nghiệp như một con mèo nhỏ bị bỏ rơi. Hắn bước tới, phớt lờ Thẩm lão gia, cúi xuống nâng cằm nàng lên: "Phu nhân tương lai, sao lại quỳ ở đây cho lạnh? Đứng dậy, ta đưa nàng đi ăn ngon."
Ngọc Trân cắn môi, nói nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe: "Tiêu đại nhân, ngài rốt cuộc muốn làm gì? Tôi và ngài không thù không oán."
Hắn nháy mắt, giọng nói tràn đầy sự lầy lội: "Nàng cứu ta một mạng (làm bình phong), ta trả nàng một đời (làm chồng). Chẳng phải rất công bằng sao?"
Hợp đồng hôn nhân giữa một kẻ phá án "điên khùng" và một tiểu thư "bánh bao mềm" được thiết lập nhanh chóng dưới sự ép buộc của dư luận và thánh chỉ từ hoàng cung (vốn dĩ Hoàng thượng cũng muốn cài cắm người vào Thẩm gia để theo dõi).
Đêm tân hôn.
Thẩm Ngọc Trân ngồi trên giường rồng phượng, đầu đội khăn voan đỏ, tay cầm một con dao găm nhỏ giấu dưới ống tay áo rộng. Nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý: Nếu tên họ Tiêu kia định làm càn, nàng sẽ cho hắn nếm mùi thuốc mê cực mạnh của nàng.
Cạch.
Cửa mở. Mùi rượu nồng nặc tràn vào. Tiêu Lăng Vũ loạng choạng bước vào, nhưng đôi mắt hắn lại cực kỳ tỉnh táo. Hắn không vội vén khăn voan, mà đi thẳng đến bàn trà, rót một chén rượu giao bôi.
"Nào, phu nhân, đừng giả vờ nữa. Ta biết nàng đang cầm dao."
Ngọc Trân giật mình, chiếc khăn voan bị một đầu quạt giấy nhẹ nhàng vén lên. Ánh nến lung linh soi rõ gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của nàng, nhưng lúc này không còn vẻ nhút nhát thường ngày, mà là một sự lạnh lùng, cảnh giác.
"Thiếu khanh đại nhân quả là có đôi mắt tinh tường." – Nàng buông con dao xuống, thản nhiên đứng dậy, tự rót cho mình một chén trà.
Tiêu Lăng Vũ bật cười, ngồi xuống đối diện nàng: "Thú vị. Thẩm thập lục tiểu thư hóa ra là một cao thủ ẩn mình. Vụ ám sát hôm đó, mũi tên không hề nhắm vào ta, mà nhắm vào nàng. Nói đi, nàng là ai? Và tại sao tổ chức U Minh lại muốn lấy mạng một bánh bao mềm như nàng?"
Ngọc Trân nhếch môi, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy nguy hiểm: "Ngài muốn biết? Vậy thì chúng ta lập một thỏa thuận. Ngài cho tôi sự tự do và bảo vệ, tôi sẽ giúp ngài phá những vụ án mà Đại Lý Tự đang bế tắc. Thế nào?"
Tiêu Lăng Vũ nhìn xoáy vào mắt nàng, sau đó đưa tay ra: "Chốt kèo!"