MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiếu Khanh, Ngài Cướp Nhầm Người RồiChương 3: VỤ ÁN ĐẦU TAY

Thiếu Khanh, Ngài Cướp Nhầm Người Rồi

Chương 3: VỤ ÁN ĐẦU TAY

589 từ · ~3 phút đọc

Sáng hôm sau, cả Tiêu phủ đều xôn xao vì Thiếu khanh đại nhân không đi làm sớm mà lại dắt phu nhân đi dạo phố. Nhưng thực tế, họ đang hướng tới một hiện trường vụ án: Một thi thể nam giới được tìm thấy trong giếng cổ phía tây thành.

"Này, nàng thật sự muốn xem sao? Đáng sợ lắm đấy, bánh bao mềm ạ." – Tiêu Lăng Vũ trêu chọc khi hai người đứng trước miệng giếng.

Ngọc Trân lập tức thu lại vẻ sắc sảo đêm qua, nàng lấy khăn che miệng, vẻ mặt tái mét, bám chặt lấy cánh tay hắn: "Ôi trời ơi... máu kìa... Thiếu khanh, thiếp sợ quá..."

Đám lính Đại Lý Tự đứng quanh đó thầm nghĩ: Phu nhân đúng là tiểu thư khuê các, yếu đào tơ liễu.

Nhưng khi Tiêu Lăng Vũ dẫn nàng lại gần cái xác vừa được vớt lên, Ngọc Trân nhân lúc không ai chú ý, khẽ nghiêng đầu. Ánh mắt nàng lướt nhanh qua móng tay màu tím đen của nạn nhân và vết hằn lạ lùng sau gáy.

Nàng vấp ngã, cố tình đè lên tay Tiêu Lăng Vũ, rồi thì thầm cực nhanh vào tai hắn: "Nạn nhân chết do trúng độc 'Túy La Lan', không phải chết đuối. Vết hằn sau gáy là do một loại nhẫn có mặt đá lớn gây ra. Hung thủ là người thuận tay trái, cao khoảng sáu thước."

Nói xong, nàng lại òa khóc: "Hic... đáng sợ quá... Thiếu khanh, chúng ta về đi mà!"

Tiêu Lăng Vũ sững người. Những thông tin nàng vừa cung cấp chính là những chi tiết mà thuộc hạ của hắn chưa kịp nhận ra. Hắn nhìn xuống cô gái đang ôm cánh tay mình khóc lóc thảm thiết, trong lòng không khỏi dậy sóng. Nàng ta không chỉ biết y thuật, mà còn am hiểu về nghiệm thi!

"Được rồi, được rồi, phu nhân đừng khóc, ta đưa nàng đi mua son phấn." – Hắn vừa dỗ dành vừa nháy mắt với cấp dưới, ra lệnh điều tra theo hướng nàng vừa gợi ý.

Trên xe ngựa trở về, Tiêu Lăng Vũ ép nàng vào góc thành xe, nụ cười trở nên nguy hiểm: "Túy La Lan là loại độc hiếm từ Tây Vực. Thẩm Ngọc Trân, nàng rốt cuộc là thần thánh phương nào?"

Ngọc Trân lấy lại vẻ bình thản, nàng chỉnh lại nếp áo, thản nhiên đáp: "Tôi chỉ là một người thích đọc sách y thôi. Còn ngài, Thiếu khanh đại nhân, ngài lo mà phá án đi. Nếu không bắt được hung thủ, danh tiếng của ngài sẽ bị ảnh hưởng, mà tôi thì không muốn làm góa phụ sớm đâu."

Tiêu Lăng Vũ bật cười ha hả, hắn cảm thấy cuộc hôn nhân này hóa ra lại thú vị hơn hắn tưởng rất nhiều. Hắn sát lại gần, hơi thở nóng hổi phả vào tai nàng: "Yên tâm, ta sẽ không chết dễ dàng thế đâu. Nhưng mà phu nhân này, tối qua chúng ta chưa động phòng... hay là bây giờ bổ sung nhé?"

Ngọc Trân đỏ mặt (lần này là đỏ thật vì xấu hổ), nàng đẩy hắn ra: "Ngài... ngài bớt lầy lội đi! Đi phá án đi!"

Trong khi đó, ở một góc tối của kinh thành, kẻ đứng sau vụ án giếng cổ đang tức giận đập vỡ chén trà: "Tiêu Lăng Vũ cưới Thẩm gia tiểu thư? Kế hoạch bị xáo trộn rồi. Mau tiêu diệt cả hai!"

Sóng gió thực sự lúc này mới bắt đầu bắt đầu.