MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiếu Khanh, Ngài Cướp Nhầm Người RồiChương 4: MÀN KỊCH TRONG PHỦ THIẾU KHANH

Thiếu Khanh, Ngài Cướp Nhầm Người Rồi

Chương 4: MÀN KỊCH TRONG PHỦ THIẾU KHANH

666 từ · ~4 phút đọc

Sống trong Tiêu phủ không hề dễ dàng như Thẩm Ngọc Trân tưởng tượng. Dù Tiêu Lăng Vũ đã tuyên bố "cưng chiều" nàng trước mặt bàn dân thiên hạ, nhưng bên trong phủ, mọi ánh mắt vẫn đổ dồn về phía vị phu nhân mới cưới này với vẻ nghi kỵ. Đặc biệt là mẫu thân của Tiêu Lăng Vũ – Tiêu Lão phu nhân, một người phụ nữ quyền lực và nghiêm khắc của dòng tộc hào môn.

Sáng sớm, Ngọc Trân phải dậy sớm để thỉnh an mẹ chồng. Nàng vẫn trung thành với phong cách "bánh bao mềm": mặc một bộ y phục màu hồng đào nhạt, tóc búi đơn giản, vẻ mặt lúc nào cũng như sắp bị bắt nạt.

"Nghe nói hôm qua con cùng Lăng Vũ đi đến hiện trường vụ án? Thật là hồ đồ!" – Tiêu Lão phu nhân gõ mạnh vương trượng xuống sàn, giọng nói đanh thép. "Tiểu thư khuê các ai lại bén mảng đến nơi ô uế đó? Con muốn làm xấu mặt Tiêu gia sao?"

Ngọc Trân run rẩy, đôi mắt bắt đầu phủ một tầng sương mờ, giọng lí nhí: "Thưa mẫu thân... con... con không dám. Chỉ là phu quân nói muốn con đi cùng để... để làm quen với công việc của ngài ấy. Con không dám trái lời."

Nàng vừa nói vừa vụng trộm quan sát. Thực ra, nàng đang chú ý đến vết bầm trên cổ tay của bà lão đứng cạnh Lão phu nhân. Đó là vết bầm do cầm vật nặng lâu ngày, lại có mùi nhang trầm rất đặc trưng.

Đúng lúc đó, một giọng nói lười biếng vang lên từ cửa: "Mẫu thân, người đừng dọa nàng ấy. Trân Nhi nhà con nhát gan lắm, người mắng một câu là nàng ấy ngất ngay tại chỗ, lúc đó con lại phải bế về, mệt lắm đấy."

Tiêu Lăng Vũ bước vào, phong thái thong dong, tay cầm một hộp bánh ngọt vẫn còn nóng hổi. Hắn tự nhiên ngồi xuống cạnh Ngọc Trân, đưa một miếng bánh lên miệng nàng: "Nào, ăn đi cho đỡ sợ. Có ta ở đây, mẫu thân không ăn thịt nàng đâu."

Ngọc Trân ngoài mặt thì ngượng ngùng nhận bánh, nhưng trong lòng lại mắng thầm: Cái tên này, định lấy ta ra làm lá chắn để đối phó với mẹ mình à?

"Con đó! Suốt ngày chỉ biết nuông chiều vợ." – Lão phu nhân thở dài, nhưng ánh mắt nhìn con trai vẫn tràn đầy yêu thương. Bà phất tay: "Thôi, đi đi. Nhìn hai đứa ta lại thấy đau đầu."

Khi đã ra khỏi sảnh chính, Tiêu Lăng Vũ lập tức buông tay khỏi eo Ngọc Trân, vẻ mặt lầy lội biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc: "Nàng thấy gì rồi?"

Ngọc Trân nuốt miếng bánh, thản nhiên lau miệng, giọng nói cũng trở nên thanh thoát, không chút sợ hãi: "Bà lão đứng cạnh mẫu thân ngài có vấn đề. Bà ta không phải là người hầu bình thường. Mùi nhang trầm trên người bà ta là loại 'Tĩnh Tâm Hương' chỉ dùng trong cung. Hơn nữa, bàn tay bà ta có vết chai của người luyện võ. Tiêu đại nhân, trong nhà ngài có nội gián."

Tiêu Lăng Vũ dừng bước, ánh mắt hiện lên vẻ tán thưởng: "Quả nhiên không sai khi cưới nàng về. Đó là vú nuôi của ta từ nhỏ, nhưng gần đây bà ta có những hành động lạ. Vụ án giếng cổ hôm qua, hung thủ chắc chắn có liên quan đến những kẻ đang ẩn mình trong các phủ đệ hào môn."

Ngọc Trân mỉm cười nhạt: "Vậy thì Thiếu khanh đại nhân phải bảo vệ tôi cho tốt. Nếu tôi có mệnh hệ gì, ai sẽ soi đường cho ngài đây?"

"Yên tâm." – Tiêu Lăng Vũ ghé sát tai nàng, hơi thở ấm nóng khiến Ngọc Trân hơi rùng mình. "Cả kinh thành này, chỉ có ta mới được phép bắt nạt nàng."