Hôm nay là ngày Ngọc Trân phải về lại Thẩm phủ để "lại mặt" sau khi cưới. Đây là quy tắc của các gia đình hào môn, nhưng với nàng, nó chẳng khác nào đi vào hang cọp. Thẩm gia không phải là một gia đình ấm êm, ở đó có những người tỷ muội luôn tìm cách dìm nàng xuống bùn sâu.
Tiêu Lăng Vũ chuẩn bị một xe ngựa đầy ắp quà cáp đắt tiền. Hắn diện bộ quan phục chỉnh tề, trông oai phong lẫm liệt khác hẳn vẻ lầy lội thường ngày. Khi xe ngựa dừng trước cửa Thẩm phủ, tất cả người hầu đều cúi đầu cung kính.
"Trân Nhi, xuống xe thôi." – Hắn dịu dàng đỡ nàng xuống, diễn vai người chồng chung tình vô cùng xuất sắc.
Bên trong sảnh chính, Thẩm nhị tỷ Ngọc Liên và các tiểu thư khác đã đợi sẵn. Thấy Ngọc Trân bước vào với vẻ mặt hồng hào, được Tiêu Lăng Vũ nâng niu, lòng đố kỵ của Ngọc Liên bốc cháy.
"Ôi, Thập lục muội về rồi đấy à? Nhìn muội có vẻ được Tiêu đại nhân cưng chiều nhỉ? Nhưng ta nghe nói, Đại Lý Tự đang gặp rắc rối với một vụ án lớn, Thiếu khanh bận rộn như thế, chắc chẳng có thời gian ở bên muội đâu." – Ngọc Liên mỉa mai.
Ngọc Trân cúi đầu, tay vân vê tà áo, giọng lí nhí: "Nhị tỷ nói đúng... phu quân bận lắm, nhưng ngài ấy luôn dành thời gian cho muội..."
"Bận?" – Tiêu Lăng Vũ bỗng lên tiếng, hắn ngồi xuống ghế chủ tọa, cầm tách trà lên nhấp một ngụm rồi cười nửa miệng. "Đúng là bận thật. Bận nghĩ xem nên mua loại trang sức nào cho phu nhân của ta, bận chọn loại vải thượng hạng nhất để nàng ấy mặc không bị đau da. Còn mấy vụ án vặt vãnh đó, có phu nhân nhà ta gợi ý một câu là xong ngay."
Đám người Thẩm gia ngơ ngác. Ngọc Liên nghiến răng: "Ngài nói đùa sao? Nó thì biết gì về phá án?"
"Nàng ấy không cần biết, nàng ấy chỉ cần xinh đẹp và đứng sau lưng ta là đủ." – Tiêu Lăng Vũ quay sang nhìn Ngọc Trân, ánh mắt thâm tình đến mức khiến người ta nổi da gà. "Phải không, bảo bối?"
Ngọc Trân suýt thì sặc nước miếng vì hai chữ "bảo bối". Nàng thầm nghĩ: Tên này diễn sâu quá mức cần thiết rồi!
Bữa tiệc diễn ra trong sự ngột ngạt. Ngọc Trân nhân lúc mọi người đang uống rượu, lẻn ra phía sau vườn hoa để tìm gặp một người: Đó là một tiểu thái giám thường xuyên lẻn ra ngoài phủ để giao tin cho nàng.
"Chủ tử, người đã dặn điều tra về loại thuốc độc kia. Đây là danh sách những tiệm thuốc đã bán nó trong tháng qua." – Tiểu thái giám đưa cho nàng một cuộn giấy nhỏ.
"Làm tốt lắm. Nhớ cẩn thận, đừng để ai phát hiện." – Ngọc Trân nhanh chóng giấu cuộn giấy vào trong ống tay áo.
Tuy nhiên, khi nàng vừa quay lại thì đâm sầm vào lồng ngực một người. Là Tiêu Lăng Vũ.
Hắn khoanh tay trước ngực, nhìn nàng bằng ánh mắt dò xét: "Đi đâu mà lâu thế? Lại còn lén lút gặp nam nhân khác?"
Ngọc Trân lập tức thu hồi vẻ sắc sảo, nàng mếu máo: "Thiếu khanh... thiếp... thiếp bị lạc đường. Vườn nhà thiếp rộng quá..."
"Lạc đường mà lại cầm được danh sách tiệm thuốc sao?" – Hắn giật lấy cuộn giấy từ tay nàng.
Ngọc Trân đứng sững lại. Thôi xong, lần này thì lộ thật rồi.