Tiêu Lăng Vũ mở cuộn giấy ra, ánh mắt hắn lướt nhanh qua những dòng chữ. Hắn không hề nổi giận như nàng tưởng, trái lại, hắn khẽ thở dài rồi kéo nàng ngồi xuống một băng ghế đá dưới bóng cây tùng.
"Thẩm Ngọc Trân, nàng còn định giấu ta đến bao giờ? Nàng không phải là một tiểu thư khuê các bình thường. Cách nàng điều tra, cách nàng dùng người... nàng có một tổ chức thông tin của riêng mình, đúng không?"
Ngọc Trân thấy không thể giấu được nữa, nàng thở hắt ra một hơi, ngồi thẳng lưng, ánh mắt trở nên sắc lẹm như dao: "Đúng. Thẩm gia là một nơi cá lớn nuốt cá bé, nếu tôi không tự xây dựng thế lực cho mình, tôi đã chết từ lâu rồi. Tiêu đại nhân, ngài cưới tôi về vì một vụ án, còn tôi gả cho ngài là để tìm một chiếc ô che chở. Chúng ta đều có mục đích riêng."
Tiêu Lăng Vũ nhìn nàng thật lâu, rồi bỗng nhiên bật cười. Tiếng cười của hắn trong trẻo giữa đêm vắng: "Thú vị! Thú vị lắm! Một bánh bao mềm lại là một nữ vương bóng đêm. Ta thích sự thành thật này của nàng."
Hắn trả lại cuộn giấy cho nàng: "Được, vậy từ nay chúng ta không cần diễn kịch trước mặt nhau nữa. Nhưng trước mặt người ngoài, nàng vẫn phải là 'phu nhân bé bỏng' của ta. Còn vụ án này, chúng ta sẽ cùng phá. Hung thủ không chỉ là một kẻ giết người, hắn đang nhắm vào chiếc ghế mà cha ta để lại."
Ngọc Trân hơi ngạc nhiên: "Ý ngài là... vụ này liên quan đến cả Tiêu gia?"
"Đúng thế. Vết bầm trên tay vú nuôi mà nàng thấy, đó là dấu hiệu của 'Hắc Thủ Ấn' – một môn công phu ám hại truyền thống của bộ tộc đã bị tiêu diệt từ lâu. Có kẻ muốn dùng người trong nhà để hạ độc ta."
Đúng lúc đó, một âm thanh xé gió vang lên.
Vút!
Một mũi tên từ phía xa lao thẳng về phía hai người. Tiêu Lăng Vũ nhanh như chớp, ôm lấy Ngọc Trân xoay một vòng, dùng quạt gạt phăng mũi tên.
"Lại tới nữa à?" – Hắn nheo mắt, sát khí tỏa ra lạnh lẽo.
Lần này, Ngọc Trân không giả vờ sợ hãi nữa. Nàng rút từ trong búi tóc ra một cây trâm bạc, bên trong rỗng có chứa kim tẩm thuốc độc. Nàng bình tĩnh nói: "Ngài lo phía trái, tôi lo phía phải. Đừng để đứa nào chạy thoát."
Tiêu Lăng Vũ sững sờ mất một giây, sau đó cười rạng rỡ: "Tuân lệnh, phu nhân!"
Hai bóng người một xanh một hồng phối hợp nhịp nhàng giữa vườn hoa Thẩm phủ. Tiêu Lăng Vũ với những chiêu thức mạnh mẽ, dứt khoát; Ngọc Trân với những đòn đánh hiểm hóc, dùng độc điêu luyện. Chỉ trong chốc lát, ba tên sát thủ bị hạ gục.
Ngọc Trân bước tới cạnh một tên đang hấp hối, dùng mũi giày lật mặt hắn lên: "Là người của 'Thiên Sát'. Tiêu đại nhân, kẻ thù của ngài không hề đơn giản."
Tiêu Lăng Vũ nhìn nàng đứng đó, dưới ánh trăng, vẻ đẹp của nàng không còn là sự yếu ớt giả tạo mà là sự sắc sảo, kiêu kỳ của một nữ chiến binh. Trái tim hắn bỗng đập nhanh một nhịp – không phải vì cuộc chiến, mà vì người con gái trước mặt.
"Ngọc Trân." – Hắn gọi tên nàng, giọng nói có chút trầm mặc.
"Gì?" – Nàng quay đầu lại.
"Ta nghĩ... ta không còn xem cuộc hôn nhân này là một hợp đồng nữa rồi."
Ngọc Trân khựng lại, hơi ấm từ lời nói của hắn khiến nàng có chút bối rối. Nàng quay đi, giấu đi gò má đang nóng bừng: "Lo mà dọn dẹp xác chết đi, Thiếu khanh đại nhân lầy lội!"