Sau đêm cùng nhau đẩy lùi sát thủ tại Thẩm phủ, bầu không khí giữa Tiêu Lăng Vũ và Thẩm Ngọc Trân đã có sự thay đổi ngấm ngầm. Họ không còn dè chừng nhau như trước, nhưng cũng chưa hoàn toàn phá bỏ lớp vỏ bọc "phu thê hờ". Sáng hôm ấy, khi ánh nắng đầu xuân vừa len lỏi qua cửa sổ khảm xà cừ, Tiêu phủ bỗng tiếp đón một vị khách không mấy thiện chí.
Đó là Lục Quận chúa – biểu muội của Tiêu Lăng Vũ. Nàng ta vốn là người thầm thương trộm nhớ Tiêu Thiếu khanh từ lâu, nay nghe tin anh họ cưới một "con bánh bao mềm" nhà họ Thẩm, nàng ta tức giận đến mức ăn không ngon ngủ không yên.
"Biểu ca! Ngài nhìn xem ngài đã cưới loại người gì về thế này?" – Tiếng Lục Quận chúa vang lên tận sảnh ngoài, giọng chua chát vô cùng.
Ngọc Trân đang ngồi thêu thùa (thực chất là đang dùng kim châm cứu để rèn luyện độ chính xác của tay), nghe thấy tiếng động liền lập tức thu kim, bày ra bộ mặt ngây thơ vô tội. Nàng khẽ thở dài: Rắc rối đến rồi.
Lục Quận chúa hùng hổ bước vào, nhìn thấy Ngọc Trân đang ngồi đó thì khinh bỉ ra mặt. Nàng ta chỉ tay vào một bình hoa quý đặt trên bàn: "Đây là bình hoa sứ men xanh mà ta đã tặng biểu ca nhân dịp thăng quan. Nghe nói phu nhân nhà ngài không hiểu lễ nghi, chắc chẳng biết giá trị của nó đâu nhỉ?"
Ngọc Trân run rẩy đứng dậy, cúi đầu lí nhí: "Quận chúa bớt giận... tiểu nữ... tiểu nữ chỉ thấy nó đẹp nên lau chùi một chút..."
"Lau chùi? Đôi bàn tay thô kệch của cô mà đòi chạm vào đồ của biểu ca sao?" – Lục Quận chúa tiến tới, định giơ tay đẩy Ngọc Trân.
Đúng lúc đó, một cánh tay mạnh mẽ vươn ra, tóm lấy cổ tay của Quận chúa giữa không trung. Tiêu Lăng Vũ bước ra từ sau bình phong, vẻ mặt lười biếng nhưng đôi mắt lại lạnh như băng.
"Quận chúa, nàng quên mất đây là Tiêu phủ, hay quên mất đây là phu nhân chính thức của ta?" – Hắn buông tay ra, lực mạnh đến mức khiến Quận chúa lảo đảo.
"Biểu ca! Ngài vì một con nhỏ vô dụng này mà mắng muội?"
Tiêu Lăng Vũ không thèm nhìn nàng ta, hắn tiến lại gần Ngọc Trân, tự nhiên nắm lấy bàn tay nàng, nhẹ nhàng xoa nắn như thể sợ nàng bị đau: "Trân Nhi, ta đã nói rồi, nàng không cần phải làm mấy việc tay chân này. Nếu mệt thì cứ về phòng nằm, ai nói gì cứ bảo ta."
Ngọc Trân phối hợp rất nhịp nhàng, nàng nép sát vào lòng hắn, giọng run run: "Phu quân... Quận chúa chắc chỉ là hiểu lầm thôi... ngài đừng giận..."
Nhìn cảnh tượng hai người "ân ái", Lục Quận chúa tức đến nổ mắt. Nàng ta hậm hực bỏ đi, không quên để lại một câu: "Được, các người chờ đó. Buổi tiệc trà hoàng cung sắp tới, để xem loại bánh bao như cô làm sao giữ mặt mũi cho Tiêu gia!"
Khi bóng dáng Quận chúa khuất hẳn, Ngọc Trân lập tức thoát khỏi vòng tay của Tiêu Lăng Vũ. Nàng phủi phủi tà áo, giọng nói trở nên lạnh nhạt: "Diễn xong rồi, Thiếu khanh đại nhân có thể đi phá án được rồi đấy."
Tiêu Lăng Vũ cười khổ: "Nàng lật mặt còn nhanh hơn lật sách. Nhưng Trân Nhi này, Lục Quận chúa không đơn giản đâu. Nàng ta là người của Hoàng hậu, mà Hoàng hậu lại đang muốn nhắm vào quyền kiểm soát Đại Lý Tự của ta. Nàng hãy cẩn thận."
Ngọc Trân nhướng mày: "Vậy sao ngài không cưới nàng ta cho xong chuyện? Chẳng phải sẽ rước được cả quyền lực lẫn người đẹp sao?"
Tiêu Lăng Vũ nhìn xoáy vào mắt nàng, bỗng nhiên hắn cúi xuống, khoảng cách chỉ còn vài gang tay: "Vì trên đời này, chỉ có nàng mới khiến ta thấy... phá án còn không thú vị bằng việc trêu chọc nàng."
Ngọc Trân khựng lại, tim đập chệch một nhịp. Nàng vội quay đi: "Điên rồ!"