Mối quan hệ giữa hai người dường như có chút tiến triển sau màn "anh hùng cứu mỹ nhân" vừa rồi. Tuy nhiên, Ngọc Trân chưa bao giờ quên mục đích chính của mình. Đêm đó, khi Tiêu Lăng Vũ đang ở Đại Lý Tự xử lý công việc, nàng lẻn vào phòng sách của hắn.
Nàng cần tìm hiểu về vụ án của mẹ nàng năm xưa. Theo tin tức từ tổ chức ngầm của nàng, hồ sơ vụ án đó đã bị niêm phong và chuyển về Đại Lý Tự, nhưng dường như có người đã bí mật mang nó về Tiêu phủ.
Dưới ánh đèn lồng mờ ảo, Ngọc Trân di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma. Nàng tìm thấy một ngăn kéo bí mật phía sau kệ sách. Bên trong không phải là hồ sơ vụ án, mà là một xấp mật thư.
Nàng nhanh chóng mở ra xem. Những lá thư này không phải gửi cho Tiêu Lăng Vũ, mà là gửi cho cha của hắn – vị cố Thiếu khanh đã qua đời. Nội dung thư nhắc đến một cái tên: "Ngọc Long Ấn". Đây chính là món bảo vật đã gây ra vụ thảm sát gia đình mẹ nàng mười lăm năm trước.
Cộp.
Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang. Ngọc Trân nhanh chóng nhét mật thư vào chỗ cũ, thổi tắt đèn và nấp sau rèm cửa.
Cánh cửa mở ra. Tiêu Lăng Vũ bước vào, nhưng hắn không thắp đèn. Hắn đi thẳng đến cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh lặng, khẽ thở dài.
"Trân Nhi, ra đi. Nàng nấp ở đó làm gì?"
Ngọc Trân giật mình. Khả năng thính nhạy của tên này thực sự quá đáng sợ. Nàng bước ra khỏi rèm, giả vờ ngáp một cái: "Thiếp... thiếp thấy phòng sách còn sáng đèn nên vào xem, ai ngờ ngài lại không có ở đây nên thiếp định ngủ quên luôn."
Tiêu Lăng Vũ quay lại, ánh trăng chiếu rọi nửa gương mặt tuấn tú của hắn: "Nàng tìm thấy thứ mình muốn rồi chứ?"
Câu hỏi của hắn khiến Ngọc Trân đứng hình. Nàng nhận ra, từ đầu đến cuối, hắn đều biết nàng đang làm gì.
"Ngài biết tôi vào đây tìm đồ?"
"Trong cái phủ này, không có thứ gì qua mắt được ta." – Hắn tiến lại gần nàng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy áp lực. "Nàng muốn tìm vụ án của mẹ nàng? Ta có thể đưa cho nàng, nhưng với một điều kiện."
"Điều kiện gì?"
"Từ nay về sau, đừng tự mình hành động một mình nữa. Nguy hiểm lắm." – Hắn đưa tay lên, định vén lọn tóc xõa trên trán nàng, nhưng rồi lại rụt lại. "Kẻ giết mẹ nàng, cũng chính là kẻ đã giết cha ta. Chúng ta có chung một kẻ thù."
Ngọc Trân sững sờ. Hóa ra, sự lầy lội bên ngoài của hắn chỉ là lớp vỏ bọc cho một nỗi đau và một ý chí phục thù mãnh liệt. Nàng nhìn hắn, lần đầu tiên thấy sự đồng cảm dâng trào.
"Được, tôi hứa với ngài."