MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiếu Khanh, Ngài Cướp Nhầm Người RồiChương 9: BUỔI TIỆC TRÀ HOÀNG CUNG

Thiếu Khanh, Ngài Cướp Nhầm Người Rồi

Chương 9: BUỔI TIỆC TRÀ HOÀNG CUNG

751 từ · ~4 phút đọc

Ngày diễn ra buổi tiệc trà tại hoàng cung cuối cùng cũng đến. Đây là sự kiện tập trung toàn bộ giới quý tộc, nơi mà những lời nói ngọt ngào có thể giấu sau đó là những mũi dao tẩm độc.

Ngọc Trân xuất hiện trong bộ váy lụa trắng thêu hoa sen xanh giản dị nhưng thoát tục. Đi bên cạnh nàng là Tiêu Lăng Vũ oai phong lẫm liệt. Sự xuất hiện của cặp đôi này lập tức trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.

"Nhìn xem, đó là tiểu thư vô dụng của Thẩm gia sao? Trông cũng có chút nhan sắc đấy chứ." – Những tiếng xì xào vang lên.

Buổi tiệc diễn ra dưới sự chủ trì của Hoàng hậu. Lục Quận chúa ngồi bên cạnh bà ta, liên tục liếc nhìn Ngọc Trân với vẻ đắc ý.

Trong lúc mọi người đang thưởng trà, Hoàng hậu bỗng lên tiếng: "Nghe nói Thẩm tiểu thư từ nhỏ đã tinh thông cầm kỳ thi họa, không biết hôm nay có thể biểu diễn một khúc cho mọi người thưởng thức không?"

Đây rõ ràng là một cái bẫy. Ai cũng biết Thẩm Ngọc Trân ở Thẩm phủ vốn bị bỏ bê, chẳng được học hành tử tế, làm sao biết đàn hát?

Thẩm Ngọc Liên (nhị tỷ của nàng) cũng có mặt, ả cười thầm: Lần này mày chết chắc rồi, con khốn.

Ngọc Trân đứng dậy, vẻ mặt sợ sệt, đôi tay run rẩy: "Thưa Hoàng hậu... tiểu nữ... tiểu nữ chỉ biết một chút ít... sợ làm bẩn tai mọi người..."

"Cứ đàn đi, không ai trách con đâu." – Hoàng hậu mỉm cười nhưng ánh mắt không chút ấm áp.

Tiêu Lăng Vũ định đứng dậy giải vây, nhưng Ngọc Trân khẽ lắc đầu với hắn. Nàng bước tới chiếc đàn tranh đặt giữa sảnh.

Khi những ngón tay nàng chạm vào dây đàn, bầu không khí bỗng chốc thay đổi. Không phải là một bản nhạc du dương nhẹ nhàng thường thấy, mà là một khúc nhạc hào hùng, vang vọng như tiếng súng gươm nơi chiến trường. Tiếng đàn lúc trầm lúc bổng, khiến người nghe như thấy được hình ảnh của những vị anh hùng phá án, của sự công lý và lòng dũng cảm.

Cả sảnh điện im phăng phắc. Tiêu Lăng Vũ nhìn nàng không chớp mắt. Hắn không ngờ vợ mình lại có tài năng thiên phú đến thế.

Tuy nhiên, khi khúc nhạc đang đi đến cao trào, một dây đàn bỗng dưng đứt đoạn.

Phựt!

Tiếng nổ nhỏ vang lên, một luồng khói xanh nhạt tỏa ra từ cây đàn. Ngọc Trân lập tức nhận ra: Có độc!

Nàng không hề hoảng loạn, mà thuận thế ngã nhào xuống đất, che mặt khóc nức nở: "Ôi... dây đàn đứt rồi... tiểu nữ thật có tội, xin Hoàng hậu tha mạng!"

Trong lúc đang khóc lóc, nàng đã nhanh chóng dùng khăn tay thấm đi luồng khói độc quanh mình và kiểm tra dây đàn. Nàng phát hiện ra dây đàn đã bị bôi một loại dịch chiết xuất từ rắn hổ chúa, chỉ cần chạm vào vết thương hở là sẽ chết ngay lập tức. May mà tay nàng không có vết xước.

Tiêu Lăng Vũ lập tức lao tới, ôm lấy nàng: "Hoàng hậu nương nương, đàn của cung đình tại sao lại có thể dễ dàng đứt như vậy? Hơn nữa, mùi hương này... hình như có gì đó không ổn."

Hắn nhặt đoạn dây đàn lên, ánh mắt sắc như dao nhìn về phía Lục Quận chúa và Hoàng hậu.

Buổi tiệc trà kết thúc trong sự hoang mang. Dù không ai bị bắt ngay lúc đó, nhưng Tiêu Lăng Vũ đã có đủ bằng chứng để bắt đầu một cuộc thanh trừng ngầm.

Trên đường về, ngồi trong xe ngựa, Ngọc Trân dựa đầu vào thành xe, vẻ mệt mỏi hiện rõ. Tiêu Lăng Vũ đưa tay ra, nắm lấy tay nàng, lần này hắn không hề buông ra.

"Cảm ơn nàng vì khúc nhạc đó." – Hắn nói nhỏ.

Ngọc Trân nhắm mắt lại: "Tôi chỉ không muốn ngài bị mất mặt thôi. Dù sao chúng ta cũng là người chung thuyền."

Tiêu Lăng Vũ mỉm cười, siết chặt tay nàng hơn: "Chung thuyền thôi sao? Ta lại muốn chúng ta chung giường, chung gối, chung cả cuộc đời này cơ."

Ngọc Trân không đáp, nhưng góc môi nàng khẽ cong lên. Sóng gió hoàng cung vừa qua, nhưng tình cảm trong lòng họ dường như đang bắt đầu đâm chồi nảy lộc.