Sau sự cố tại buổi tiệc trà, danh tiếng của Thẩm Ngọc Trân bỗng chốc nổi như cồn trong giới quý tộc kinh thành. Người ta không còn gọi nàng là "bánh bao mềm vô dụng" nữa, mà bắt đầu tò mò về vị phu nhân bí ẩn của Tiêu Thiếu khanh. Thế nhưng, sự nổi tiếng luôn đi kèm với rắc rối.
Sáng hôm ấy, khi Tiêu Lăng Vũ đang ở công đường xử án, một vị khách không mời mà đến đã làm loạn cả cổng Tiêu phủ. Đó là Tạ Hoài Nam – đích tử của Tạ gia, một gia tộc giàu có vùng Giang Nam, cũng chính là người từng có hôn ước với Thẩm Ngọc Trân từ thuở nhỏ trước khi bị hủy bỏ vì sự sa sút của mẹ nàng.
"Ngọc Trân! Ta biết muội bị ép gả cho tên quan lại hống hách đó. Ta đến để đưa muội đi!" – Tạ Hoài Nam đứng giữa sân, bộ dạng thư sinh nhưng giọng nói đầy vẻ chính nghĩa.
Ngọc Trân đang ngồi thong thả cắn hạt dưa ở hành lang, vừa nhìn thấy gã, nàng liền lập tức "bật chế độ" bánh bao mềm. Nàng cầm chiếc khăn tay, che nửa khuôn mặt, đôi mắt rưng rưng: "Tạ công tử... huynh đừng nói bậy. Muội... muội đã là người của Tiêu gia rồi."
"Muội đừng sợ! Hắn ta cướp hôn giữa ban ngày, cả kinh thành đều biết. Hắn là kẻ điên, muội ở bên hắn sẽ không có hạnh phúc đâu!"
Đúng lúc này, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ cổng phủ: "Ồ? Ta không biết là Đại Lý Tự Thiếu khanh lại có tên gọi khác là 'kẻ điên' đấy."
Tiêu Lăng Vũ bước vào, bước chân ung dung nhưng sát khí tỏa ra khiến đám người hầu xung quanh phải rùng mình. Hắn không thèm nhìn Tạ Hoài Nam, mà đi thẳng đến bên cạnh Ngọc Trân, tự nhiên choàng tay qua eo nàng, kéo sát vào lòng mình.
"Phu nhân, vị này là ai mà lại đến nhà chúng ta la hét om sòm, làm hỏng giấc ngủ trưa của nàng thế?" – Hắn vừa nói vừa cúi xuống, hôn nhẹ lên tóc nàng một cái đầy khiêu khích.
Ngọc Trân cứng đờ người, thầm mắng: Tên lưu manh này, lại lợi dụng thời cơ! Nhưng nàng vẫn thút thít: "Chàng... chàng đừng giận, đây là Tạ công tử, bạn cũ của thiếp..."
Tạ Hoài Nam nhìn thấy cảnh tượng tình tứ ấy thì mắt đỏ ngầu: "Tiêu Lăng Vũ! Ngươi buông cô ấy ra! Cô ấy vốn dĩ là vợ của ta!"
Tiêu Lăng Vũ nhướng mày, nụ cười trên môi càng thêm phần ranh mãnh: "Vợ của ngươi? Ngươi có tờ hôn thú không? Có kiệu hoa rước về không? Hay là... chỉ có một cái miệng thích nói nhảm? Ta nói cho ngươi biết, Thẩm Ngọc Trân bây giờ nằm trong sổ hộ tịch của Tiêu gia ta. Ngươi dám đến đây đòi người, có tin ta nhốt ngươi vào ngục Đại Lý Tự vì tội quấy rối phu nhân triều đình không?"
Tạ Hoài Nam bị dọa đến tái mặt. Tiêu Lăng Vũ phất tay, đội vệ binh lập tức tiến tới "tiễn khách" một cách không hề nhẹ nhàng.
Khi chỉ còn lại hai người, Tiêu Lăng Vũ lập tức buông tay ra, nhưng sắc mặt hắn vẫn không hề tốt hơn. Hắn nhìn Ngọc Trân, giọng nói có chút chua chát: "Thanh mai trúc mã cơ đấy? Nàng còn bao nhiêu vị hôn phu cũ nữa, nói một lượt để ta chuẩn bị sẵn xiềng xích?"
Ngọc Trân bĩu môi, thản nhiên ngồi xuống ghế: "Ngài ghen sao? Thiếu khanh đại nhân lừng lẫy lại đi ghen với một thư sinh trói gà không chặt?"
"Ta ghen?" – Tiêu Lăng Vũ khựng lại, rồi hắn bỗng tiến sát lại gần, chống hai tay xuống thành ghế, giam nàng ở giữa. "Phải, ta ghen đấy. Nàng là người ta cướp về, dù là cái bóng của nàng cũng chỉ được thuộc về ta."
Ngọc Trân nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, trái tim nàng bất chợt đập loạn nhịp. Nàng vội vàng đẩy hắn ra, lắp bắp: "Ngài... ngài bớt lầy lội đi. Đi mà điều tra cái chết của cha ngài ấy!"
Hắn nhìn bóng dáng nàng chạy trốn vào phòng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười khổ. Hắn nhận ra, mình đã thực sự lún sâu vào cái bẫy của "nàng bánh bao" này rồi.