Dù Tiêu Lăng Vũ đã cảnh báo về sự nguy hiểm, nhưng Ngọc Trân không thể ngồi yên. Nàng nhận được tin từ tiểu thái giám rằng Thẩm lão gia đang bí mật cất giấu một vật phẩm có ký hiệu của "Ngọc Long Ấn" trong mật thất tại thư phòng Thẩm gia.
Đêm hôm đó, lợi dụng lúc Tiêu Lăng Vũ đang bận rộn thẩm vấn tội phạm tại ngục, Ngọc Trân thay một bộ đồ đen ôm sát, che mặt và lẻn về Thẩm phủ. Với khinh công điêu luyện và sự am hiểu về địa hình nhà mình, nàng dễ dàng qua mặt các lính canh.
Bên trong thư phòng của phụ thân, nàng tìm thấy cơ quan ẩn sau bức tranh phong thủy. Một lối đi hẹp hiện ra. Ngọc Trân thận trọng bước xuống, hơi lạnh từ dưới đất bốc lên khiến nàng rùng mình.
Trong mật thất, nàng không thấy vàng bạc châu báu, mà chỉ thấy vô số hồ sơ về các quan viên trong triều. Thẩm lão gia hóa ra đang dùng những bí mật đen tối của họ để đe dọa và trục lợi. Ở góc sâu nhất, nàng tìm thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ. Mở ra, bên trong là một mảnh vỡ của miếng ngọc màu huyết dụ, trên đó có khắc hình rồng bay lượn – một phần của Ngọc Long Ấn.
"Thì ra... chính phụ thân cũng có nhúng tay vào chuyện năm xưa." – Ngọc Trân cay đắng lẩm bẩm.
Bỗng nhiên, tiếng cơ quan đóng lại vang lên khô khốc.
"Con gái, nửa đêm không ở Tiêu phủ hưởng phúc, lại bò về đây làm gì?"
Giọng nói của Thẩm lão gia vang lên từ phía trên lối vào. Ngọc Trân giật mình, nàng biết mình đã rơi vào bẫy. Thẩm lão gia từ đầu đã nghi ngờ nàng không hề ngốc nghếch như vẻ ngoài.
"Phụ thân, người biết con sẽ tới?" – Ngọc Trân đứng thẳng người, vứt bỏ lớp vỏ yếu đuối, ánh mắt sắc lẹm nhìn lên.
"Trân Nhi, con rất giống mẹ con, quá thông minh và quá tò mò. Mà kẻ tò mò thường không sống thọ." – Thẩm lão gia cười lạnh. "Ta đã hứa với kẻ đó, nếu con phát hiện ra bí mật, ta sẽ phải tiễn con đi một đoạn."
Làn khói độc bắt đầu tràn vào mật thất qua các khe nhỏ. Ngọc Trân nhanh chóng lấy khăn tẩm thuốc giải che mũi, nhưng không gian quá kín, nàng bắt đầu cảm thấy choáng váng. Nàng rút kim châm ra, định phá cửa, nhưng bức tường đá này quá dày.
Trong lúc tuyệt vọng nhất, nàng nghe thấy tiếng nổ lớn từ phía trên.
Ầm!
Bụi đất bay mù mịt. Một bóng người lao xuống từ đống đổ nát như một vị thần giáng thế. Tiêu Lăng Vũ với thanh kiếm đẫm máu trên tay, gương mặt hắn tràn đầy sự giận dữ và lo lắng tột độ.
"Dám động vào người của ta? Thẩm gia các người chán sống rồi sao!"
Hắn bế thốc Ngọc Trân lên, mặc kệ sự chống trả của đám gia hộ Thẩm gia bên ngoài. Hắn đạp đổ cánh cửa thư phòng, trực tiếp xông ra giữa sân. Thẩm lão gia nhìn thấy Tiêu Lăng Vũ thì run rẩy: "Tiêu... Tiêu thiếu khanh, ngài không có lệnh khám xét..."
"Lệnh khám xét?" – Tiêu Lăng Vũ cười gằn, đôi mắt đỏ ngầu. "Ta phá nát cái Thẩm phủ này để cứu vợ ta, ai dám cản? Ai cản, ta giết kẻ đó!"
Hắn ôm nàng lên ngựa, phi nước đại về Tiêu phủ. Suốt dọc đường, hắn không nói một lời nào, chỉ ôm nàng thật chặt như sợ nàng sẽ biến mất.