MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiếu Khanh, Ngài Cướp Nhầm Người RồiChương 12: LỜI THÚ TỘI DƯỚI MƯA

Thiếu Khanh, Ngài Cướp Nhầm Người Rồi

Chương 12: LỜI THÚ TỘI DƯỚI MƯA

438 từ · ~3 phút đọc

Về đến Tiêu phủ, Tiêu Lăng Vũ trực tiếp bế Ngọc Trân vào phòng tắm, tự tay rót nước ấm cho nàng. Ngọc Trân lúc này đã tỉnh táo hơn, nàng nhìn thấy bàn tay hắn đang run rẩy vì tức giận hoặc vì sợ hãi.

"Tôi... tôi xin lỗi." – Nàng lí nhí.

Choảng!

Tiêu Lăng Vũ đập mạnh chén trà xuống bàn, tiếng sứ vỡ tan tành khiến Ngọc Trân giật mình.

"Nàng có biết nàng suýt chết không?" – Hắn quát lên, lần đầu tiên hắn nổi giận thật sự với nàng. "Nàng coi ta là cái gì? Một gã bù nhìn để nàng lợi dụng sao? Thỏa thuận của chúng ta là gì? Đừng bao giờ hành động một mình! Nàng có coi mạng mình là mạng người không hả?"

Ngọc Trân nhìn hắn, thấy khóe mắt hắn hơi đỏ. Nàng nhận ra, sự lầy lội thường ngày chỉ là để che giấu sự cô độc, và giờ đây, hắn đang thực sự đau lòng vì nàng.

Nàng đứng dậy, mặc kệ người vẫn còn nồng mùi khói, nàng bước tới ôm lấy eo hắn từ phía sau, áp mặt vào tấm lưng rộng lớn: "Tôi biết sai rồi. Tôi chỉ muốn nhanh chóng tìm ra kẻ giết mẹ... tôi không muốn ngài phải gánh vác một mình."

Tiêu Lăng Vũ đứng sững lại. Cơn giận của hắn dường như tan biến ngay lập tức trước cái ôm này. Hắn xoay người lại, nâng mặt nàng lên, giọng nói bỗng trở nên khàn đặc: "Thẩm Ngọc Trân, nàng có biết tại sao ta lại điên cuồng cướp hôn nàng hôm đó không?"

Ngọc Trân ngơ ngác: "Chẳng phải vì ngài cần bình phong sao?"

"Không." – Hắn thở dài, trán tì vào trán nàng. "Từ lần đầu thấy nàng ở kinh thành ba năm trước, khi nàng lén lút cứu một đứa trẻ ăn xin nhưng lại giả vờ vô tình đánh rơi tiền, ta đã biết nàng không phải bánh bao mềm rồi. Ta cướp hôn, là vì ta muốn bảo vệ nàng theo cách của ta. Ta không cần một cộng sự, ta cần một thê tử."

Dưới cơn mưa xuân bắt đầu nặng hạt bên ngoài cửa sổ, Tiêu Lăng Vũ cúi xuống, đặt lên môi nàng một nụ hôn nồng cháy. Không còn là những màn kịch, không còn là những toan tính, chỉ có hai trái tim đang đập cùng một nhịp điệu giữa những sóng gió hào môn.

Ngọc Trân nhắm mắt lại, đôi tay khẽ vòng qua cổ hắn. Nàng nhận ra, vỏ ốc của nàng cuối cùng đã bị kẻ lầy lội này phá vỡ mất rồi.