Sau đêm "thú nhận" dưới mưa, mối quan hệ giữa Tiêu Lăng Vũ và Thẩm Ngọc Trân rơi vào một trạng thái kỳ lạ. Họ quan tâm nhau nhiều hơn, ánh mắt chạm nhau cũng trở nên nóng bỏng hơn, nhưng cả hai đều có chút ngượng ngùng của những kẻ lần đầu biết yêu thật lòng. Thế nhưng, sự ngọt ngào chưa duy trì được bao lâu thì một nhân vật mới xuất hiện, làm đảo lộn Tiêu phủ.
Sáng hôm đó, Đại Lý Tự gửi đến một công văn khẩn. Một nữ pháp y tài giỏi tên là Mộc Diệp – con gái của một vị quan ở biên thùy, người có biệt danh "Bàn tay vàng giải mã tử thi" – được điều về kinh thành để hỗ trợ vụ án Ngọc Long Ấn.
Mộc Diệp vừa xuất hiện đã gây ấn tượng mạnh. Nàng ta không mặc váy áo thướt tha như tiểu thư kinh thành, mà mặc đồ gọn gàng, lưng đeo hộp đồ nghề y khoa, phong thái tự tin và sắc sảo. Đặc biệt, nàng ta và Tiêu Lăng Vũ dường như đã quen biết nhau từ trước khi hắn còn ở biên ải.
"Lăng Vũ! Đã lâu không gặp, ngài vẫn lầy lội như xưa nhỉ?" – Mộc Diệp vừa vào sảnh đã vỗ vai Tiêu Lăng Vũ một cái rất tự nhiên.
Ngọc Trân đang ngồi bên cạnh, tay cầm chén trà bỗng khựng lại. Nàng nhướng mày nhìn đôi bàn tay của Mộc Diệp đang đặt trên vai phu quân mình. Trong lòng nàng bỗng trỗi dậy một cảm giác khó chịu lạ lùng, giống như miếng bánh bao ngon lành của mình bị ai đó định nếm thử.
Tiêu Lăng Vũ hơi né người, cười hì hì: "Mộc cô nương, giữ kẽ chút, phu nhân ta đang ở đây."
Mộc Diệp liếc nhìn Ngọc Trân, ánh mắt có chút dò xét nhưng không hề ác ý: "À, đây là Thẩm tiểu thư sao? Nghe danh đã lâu. Nhìn tiểu thư mong manh thế này, chắc không chịu nổi mùi máu tanh đâu nhỉ? Lăng Vũ, hay là để ta và ngài đi nghiệm thi vụ giếng cổ tiếp đi."
Ngọc Trân đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhau lách cách. Nàng bỗng nở một nụ cười "chuẩn mực" của bánh bao mềm, giọng nói ngọt xớt nhưng đầy ẩn ý: "Mộc cô nương vất vả rồi. Phu quân tôi thường nói ngài ấy rất quý trọng những người có tài. Nhưng mà... phu quân này, vết thương trên vai chàng hôm qua do cứu thiếp vẫn chưa lành, để thiếp đi cùng chàng, lỡ có chuyện gì thiếp còn... băng bó cho."
Tiêu Lăng Vũ nghe vậy thì sướng rơn trong lòng. Hắn thừa biết Ngọc Trân đang "ghen", và hắn thích chết đi được cái vẻ mặt "khẳng định chủ quyền" này của nàng.
"Đúng đúng, phu nhân nói phải. Mộc cô nương, nàng cứ đến Đại Lý Tự trước đi, ta đưa phu nhân theo sau."
Suốt cả buổi nghiệm thi hôm đó, một màn kịch thú vị diễn ra. Mộc Diệp đưa ra nhận định gì, Ngọc Trân đều khéo léo dùng kiến thức y lý của mình để "bổ sung" một cách xuất sắc hơn dưới danh nghĩa "thiếp tình cờ đọc được trong sách y của mẫu thân".
Mộc Diệp từ kinh ngạc chuyển sang nể phục, còn Tiêu Lăng Vũ thì chỉ biết đứng một bên vừa cười vừa lau mồ hôi. Hắn nhận ra, phu nhân nhà mình khi ghen cũng "đáng sợ" và thông minh đến mức khiến người ta phải rùng mình.