Vụ án Ngọc Long Ấn ngày càng trở nên phức tạp khi Thẩm lão gia bị đầu độc ngay trong ngục tối của Đại Lý Tự. May mắn là Ngọc Trân đã lén đưa cho hắn một viên thuốc hộ tâm trước đó, giúp hắn giữ được hơi tàn để thốt ra ba chữ: "Giang Nam... phủ."
Kẻ đứng sau không muốn Thẩm lão gia khai ra sự thật, và giờ đây, chúng bắt đầu nhắm vào Tiêu phủ một cách công khai hơn. Những mũi tên tẩm độc, những kẻ lạ mặt rình rập quanh phủ khiến không khí trở nên cực kỳ căng thẳng.
Tiêu Lăng Vũ biết rằng nếu cứ ở lại kinh thành, họ sẽ luôn ở thế bị động. Hắn quyết định thực hiện một kế hoạch táo bạo: "Kim thiền thoát xác" (Ve sầu thoát xác).
Đêm đó, Tiêu phủ bất ngờ bốc cháy dữ dội ở gian phòng phía Tây. Tiếng la hét, tiếng dập lửa hỗn loạn cả một vùng. Sáng hôm sau, tin tức truyền ra rằng Tiêu Thiếu khanh và phu nhân trong lúc chạy hỏa hoạn đã bị ám sát, hiện mất tích không rõ tung tích.
Thực tế, lúc này trên một con đường mòn hướng về phía Giang Nam, một chiếc xe ngựa cũ kỹ đang lọc cọc di chuyển. Bên trong xe, không có Thiếu khanh oai phong hay tiểu thư đài các, mà chỉ có một gã lái buôn trông hơi "đểu giả" và một cô vợ trông có vẻ lam lũ nhưng đôi mắt lại sáng quắc.
"Này, nàng có cần phải bôi than lên mặt nhiều thế không? Trông nàng giống hệt bà la sát rồi đấy." – Tiêu Lăng Vũ (lúc này đang cải trang thành gã lái buôn) vừa đánh xe vừa trêu chọc.
Ngọc Trân đang ngồi trong xe kiểm tra lại số dược liệu mang theo, lườm hắn một cái: "Ngài thì hay rồi, cải trang thành lái buôn mà cái mặt vẫn cứ lầy lội như thế, ai nhìn vào chẳng biết là kẻ lừa đảo."
"Thì ta đang lừa cả thiên hạ đấy thôi. Lừa họ rằng chúng ta đã chết, để chúng ta có thể đường đường chính chính đi tìm kho báu." – Hắn chui vào trong xe, ngồi xuống cạnh nàng, giọng bỗng trở nên nghiêm túc. "Trân Nhi, rời khỏi kinh thành lần này sẽ vất vả lắm. Nàng có hối hận không?"
Ngọc Trân dừng tay, nhìn ra cửa sổ xe ngựa, nơi những cánh đồng xanh mướt đang lướt qua. Nàng khẽ lắc đầu: "Ở đâu có sự thật, ở đó có tôi. Hơn nữa... có ngài bên cạnh, tôi cảm thấy cái vỏ ốc của mình dường như không còn cần thiết nữa."
Tiêu Lăng Vũ nắm lấy tay nàng, đan những ngón tay mình vào tay nàng: "Chúng ta sẽ đến Giang Nam, tìm gặp người bạn cũ của cha ta. Ông ấy là người duy nhất còn giữ bản đồ của mật đạo dẫn đến nơi cất giấu Ngọc Long Ấn."
Bỗng nhiên, chiếc xe ngựa khựng lại. Tiếng ngựa hí vang trời.
"Có biến!" – Tiêu Lăng Vũ lập tức rút thanh kiếm giấu dưới gầm xe.
Một đám người bịt mặt từ trong rừng lao ra. Chúng không nói lời nào, trực tiếp dùng đoản đao tấn công. Ngọc Trân không hề nao núng, nàng vung tay, một làn khói trắng tỏa ra khiến những tên đi đầu ngã gục ngay lập tức.
"Phu nhân dùng độc càng ngày càng thuần thục nhỉ?" – Tiêu Lăng Vũ vừa đánh vừa cười.
"Quá khen, đều là nhờ công 'dạy bảo' của ngài cả." – Ngọc Trân vừa đáp vừa dùng kim châm đâm vào huyệt đạo của một tên định đánh lén hắn.
Cuộc chiến diễn ra nhanh chóng, nhưng cả hai đều nhận ra một điều đáng sợ: Những kẻ này không phải sát thủ thông thường, chúng có hình xăm hình ngọn lửa trên cổ tay – biểu tượng của "Hỏa Giáo", một tổ chức bí ẩn đã biến mất từ lâu.