MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiếu Khanh, Ngài Cướp Nhầm Người RồiChương 15: GIANG NAM YÊN BÌNH

Thiếu Khanh, Ngài Cướp Nhầm Người Rồi

Chương 15: GIANG NAM YÊN BÌNH

548 từ · ~3 phút đọc

Sau nhiều ngày di chuyển, cuối cùng họ cũng đặt chân đến vùng đất Giang Nam sông nước hữu tình. Khác với vẻ trang nghiêm và ngột ngạt của kinh thành, Giang Nam mang đến một cảm giác thư thái với những con thuyền nhỏ trôi lững lờ trên sông và mùi hương của trà ô long thơm ngát.

Họ dừng chân tại một ngôi nhà cổ nằm sâu trong ngõ nhỏ, là nhà của Lâm lão gia – một cựu quan Đại Lý Tự đã về hưu.

"Tiêu tiểu tử? Con thật sự còn sống sao?" – Lâm lão gia nhìn Tiêu Lăng Vũ với đôi mắt nhòe lệ. Khi nhìn sang Ngọc Trân, ông hơi khựng lại: "Vị này là..."

"Đây là phu nhân của con, Thẩm Ngọc Trân." – Tiêu Lăng Vũ giới thiệu với niềm tự hào lộ rõ trên khuôn mặt.

Buổi tối hôm đó, bên mâm cơm đạm bạc, Lâm lão gia bắt đầu kể về bí mật của Ngọc Long Ấn. Hóa ra, miếng ngọc rồng đó không phải là một kho báu vàng bạc bình thường, mà là "chìa khóa" để mở ra một kho lưu trữ bí mật về mạng lưới tình báo lớn nhất của triều đại cũ. Kẻ nào nắm được nó, kẻ đó nắm được điểm yếu của mọi quan lại và quý tộc.

"Cha con năm xưa chết vì không muốn giao ra mảnh vỡ cuối cùng. Thẩm gia tiểu thư, mẹ con cũng là người bảo vệ mảnh vỡ đó." – Lâm lão gia thở dài.

Ngọc Trân siết chặt chén trà: "Vậy mảnh vỡ cuối cùng hiện đang ở đâu ạ?"

"Nó ở trong... bức tranh 'Sơn Thủy Hữu Tình' được treo tại kỹ viện lớn nhất Giang Nam – Hồng Lâu."

Tiêu Lăng Vũ sặc nước canh: "Cái gì? Hồng Lâu? Sao lại ở chỗ đó?"

Lâm lão gia cười khổ: "Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Nhưng để vào được đó và lấy được bức tranh, không phải chuyện dễ. Kẻ đứng đầu Hồng Lâu là một nữ nhân cực kỳ xảo quyệt."

Ngọc Trân nhìn Tiêu Lăng Vũ, bỗng nhiên nàng nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Thiếu khanh đại nhân, nghe nói ngài rất giỏi lấy lòng các cô nương. Hay là lần này, ngài lại dùng 'mỹ nam kế' đi?"

Tiêu Lăng Vũ rùng mình, vội vàng xua tay: "Không không, phu nhân đừng đùa. Ta bây giờ là người đã có gia đình, danh tiết là trên hết!"

Ngọc Trân đứng dậy, phủi tà áo: "Không sao, tôi đã có cách. Ngày mai, tôi sẽ cải trang thành một 'công tử hào hoa', còn ngài... ngài làm tiểu sai vặt đi theo tôi."

"Cái gì? Ta làm tiểu sai vặt?" – Tiêu Lăng Vũ kêu trời không thấu.

Đêm đó, dưới ánh trăng Giang Nam, Ngọc Trân ngồi trên mái nhà nhìn xuống dòng sông. Nàng biết rằng, bước vào Hồng Lâu chính là bước vào hang cọp. Nhưng nàng không còn sợ hãi, vì bên dưới hiên nhà, có một gã đàn ông đang lầm bầm phơi áo cho nàng, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn nàng với ánh mắt chứa chan tình cảm.

Cuộc hành trình tại Giang Nam hứa hẹn sẽ còn nhiều màn "dở khóc dở cười" và những nguy hiểm nghẹt thở.