Sảnh tiệc của khách sạn 5 sao chìm trong ánh đèn pha lê vàng vọt và mùi hương đắt tiền của nước hoa cùng rượu vang thượng hạng. Những tiếng chạm ly lách tách và những nụ cười xã giao giả tạo vang lên khắp nơi. Đây là sân chơi của giới thượng lưu, nơi những bản hợp đồng triệu đô được ký kết đan xen với những cuộc tình chớp nhoáng.
Sự xuất hiện của "Thợ săn"
Phó Cận Thần ngồi ở góc khuất của khu vực VIP, đôi chân dài vắt chéo đầy ngạo nghễ. Anh không thắt cà vạt, chiếc sơ mi đen mở hờ hai cúc trên cùng, để lộ cần cổ mạnh mẽ và sợi dây chuyền bạch kim lấp lánh ẩn hiện. Trên tay anh là ly Whisky hổ phách, đá viên va vào thành ly nghe lạch cạch như nhịp tim của một kẻ đang chán chường.
"Cận Thần, nhìn hướng 2 giờ kìa," một gã bạn trong nhóm thiếu gia lên tiếng, hất cằm về phía cửa sảnh. "Hàng cực phẩm đấy. Con gái cưng của nhà họ Tô, vừa du học về. Nghe nói... ngoan đến mức chưa biết mùi vị đàn ông là gì."
Phó Cận Thần lười biếng liếc mắt sang. Anh đã quá quen với những mỹ nhân nóng bỏng, nhưng hình ảnh lọt vào tầm mắt lúc này lại khiến đồng tử anh hơi co rụt.
Sự xuất hiện của "Thỏ con"
Tô Miên bước vào như một làn gió xuân thanh khiết lạc giữa sa mạc khô khốc. Cô diện chiếc váy lụa trắng đơn giản, kín đáo nhưng lại ôm lấy đường cong cơ thể một cách tinh tế. Mái tóc đen dài được uốn nhẹ, xõa trên bờ vai trắng ngần. Đôi mắt cô trong veo, mang theo chút rụt rè và bỡ ngỡ trước sự ồn ào của bữa tiệc.
Cô giống như một đóa nhài trắng vừa nở, tỏa ra hương vị thuần khiết đến mức khiến những kẻ tội lỗi như anh cảm thấy muốn... vò nát.
Cuộc giao tranh ánh mắt
"Đánh cược không?" Gã bạn thách thức. "Một tháng. Nếu cậu đưa được con thỏ trắng đó lên giường, chiếc xe đua giới hạn của tôi thuộc về cậu."
Phó Cận Thần nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ tà mị đặc trưng của một kẻ săn mồi lâu năm. Anh đặt ly rượu xuống bàn, đứng dậy, cài lại khuy áo vest một cách thong thả.
"Một tháng? Quá coi thường tôi rồi."
Anh sải bước về phía cô. Mỗi bước chân của anh đều mang theo áp lực khiến người khác phải dạt sang hai bên. Tô Miên đang lúng túng cầm một ly nước trái cây, bỗng thấy một bóng cao lớn phủ xuống trước mặt.
Tiếp cận
Một bàn tay thon dài, rõ khớp xương đưa ra, lịch thiệp đỡ lấy ly nước suýt đổ của cô.
"Tiểu thư, rượu ở đây không nồng bằng ánh mắt của em đâu."
Giọng nói trầm thấp, mang theo chút âm vực từ tính của Phó Cận Thần vang lên ngay sát vành tai khiến Tô Miên giật mình. Cô ngẩng đầu, đập vào mắt là gương mặt hoàn hảo như tạc tượng nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như hố đen, trực chờ nuốt chửng cô.
Tô Miên hơi lùi lại, đôi má ửng hồng vì ngượng ngùng: "Cảm... cảm ơn anh."
Phó Cận Thần không bỏ qua vẻ bối rối đó. Anh cúi thấp người hơn một chút, đủ để cô ngửi thấy mùi gỗ đàn hương lẫn chút vị khói thuốc nam tính từ người anh. Anh mỉm cười, một nụ cười mà anh biết chắc chẳng có cô gái ngoan nào cưỡng lại được.
"Em tên là gì? Để tôi còn biết tên người đã cướp mất sự chú ý của tôi tối nay."
Tô Miên bối rối nắm chặt tà váy, hoàn toàn không biết rằng mình đã lọt vào tầm ngắm của kẻ nguy hiểm nhất thành phố này. Ở phía xa, hội bạn của Phó Cận Thần bắt đầu huýt sáo.
Trong đầu Phó Cận Thần lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Đúng là một con thỏ ngoan, để xem em có thể trụ được bao lâu.