Cái bẫy vô hình
Bữa tiệc vẫn tiếp diễn, nhưng Tô Miên bắt đầu cảm thấy ngột ngạt. Cô tìm cớ rời khỏi sảnh chính, bước ra phía ban công vắng người để hít thở không khí trong lành. Cô không hề hay biết, từ lúc cô di chuyển, ánh mắt của Phó Cận Thần chưa từng rời khỏi bóng lưng ấy dù chỉ một giây.
Anh không vội vã bám theo ngay. Anh đợi. Một thợ săn giỏi luôn biết chờ đợi thời điểm con mồi yếu lòng nhất.
Rắc rối phát sinh
Tô Miên đứng tựa vào lan can đá, gió đêm thổi bay vài lọn tóc mai. Đột nhiên, một gã đàn ông say khướt từ phía trong lảo đảo bước ra. Hắn là con trai của một đối tác cấp thấp, gã này nổi tiếng là kẻ háo sắc và thô lỗ.
"Ơ kìa... cô em nào mà xinh thế này? Sao lại đứng đây một mình?" Gã say áp sát, hơi rượu nồng nặc khiến Tô Miên nhíu mày khó chịu.
Cô lùi lại, giọng run run nhưng vẫn cố giữ lịch sự: "Xin lỗi, tôi đang đợi người thân. Phiền ông nhường đường."
"Đợi ai chứ? Đợi tôi này..." Gã vươn bàn tay thô kệch định chạm vào vai cô. Tô Miên hoảng hốt, trái tim đập liên hồi, cô nhắm mắt lại định bỏ chạy thì một lực cánh tay mạnh mẽ đã kéo cô về phía sau.
Vị cứu tinh lịch lãm
Rắc!
Tiếng xương khớp kêu răng rắc cùng tiếng hét thảm thiết của gã say vang lên. Khi Tô Miên mở mắt ra, cô thấy tấm lưng rộng lớn của Phó Cận Thần đang chắn trước mặt mình như một bức tường thành vững chãi. Anh đang bóp chặt cổ tay gã kia, ánh mắt vốn dĩ đào hoa lúc nãy giờ chỉ còn sự lạnh lẽo thấu xương.
"Cút. Trước khi tôi khiến đôi tay này không bao giờ cầm ly rượu được nữa," giọng anh thấp nhưng đầy uy lực.
Gã say nhìn thấy gương mặt của Phó Cận Thần thì lập tức tỉnh rượu, mặt cắt không còn giọt máu, rối rít xin lỗi rồi chạy trốn như gặp quỷ.
"Diễn xuất" đỉnh cao
Không gian yên tĩnh trở lại. Phó Cận Thần quay người lại, vẻ mặt sát khí biến mất trong tích tắc, thay vào đó là sự lo lắng dịu dàng đến mức hoàn hảo.
Anh không chạm vào người cô ngay để tránh làm cô sợ, chỉ đứng ở khoảng cách vừa đủ: "Em có sao không? Xin lỗi, tôi đã đến muộn."
Tô Miên vẫn còn chưa hoàn hồn, lồng ngực phập phồng: "Tôi... tôi không sao. Cảm ơn anh Phó."
Phó Cận Thần khẽ nheo mắt, nhìn thấy gấu váy trắng của cô bị vấy bẩn bởi một chút rượu đỏ từ gã say lúc nãy. Anh cởi chiếc áo vest thủ công đắt giá của mình ra, nhẹ nhàng khoác lên vai cô. Chiếc áo còn vương hơi ấm và mùi gỗ đàn hương thanh lịch, bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy của cô.
"Váy của em bẩn rồi. Khoác áo của tôi vào, tôi đưa em về. Ở đây không an toàn cho một cô gái ngoan như em đâu."
Sự rung động đầu đời
Tô Miên ngẩng đầu nhìn anh. Dưới ánh trăng mờ ảo, gương mặt góc cạnh của Phó Cận Thần trông thật dịu dàng, hoàn toàn khác xa với những lời đồn thổi về một "tra nam" ăn chơi trác táng. Cô cảm thấy một luồng điện xẹt qua tim khi anh đưa tay vén nhẹ lọn tóc rối sau tai cô.
"Đừng sợ, có tôi ở đây rồi."
Anh mỉm cười. Đó là một nụ cười được tính toán kỹ lưỡng đến từng milimet, nhắm thẳng vào trái tim yếu mềm của một cô gái chưa từng va vấp.
Phía sau lưng cô, đôi mắt Phó Cận Thần thoáng hiện vẻ đắc thắng. Con thỏ này, quả thực quá dễ mắc lừa.