Không gian thu hẹp
Chiếc Rolls-Royce Ghost lướt đi êm ái trên đường phố về đêm. Bên trong xe, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ cơ trên tay Phó Cận Thần nhích từng nhịp.
Tô Miên ngồi khép nép ở ghế sau, hai tay nắm chặt lấy vạt áo vest của anh đang khoác trên người mình. Chiếc áo quá rộng, bao bọc lấy dáng người nhỏ nhắn của cô, khiến cô trông càng thêm mỏng manh và cần được bảo vệ.
Phó Cận Thần ngồi bên cạnh, một tay chống cằm, nghiêng đầu nhìn cô. Anh không nói gì, nhưng sự hiện diện của anh tỏa ra một áp lực vô hình, khiến không khí trong xe trở nên đặc quánh và ám muội.
Mùi hương định mệnh
Bất chợt, tài xế phanh gấp để tránh một chướng ngại vật trên đường. Theo quán tính, cơ thể Tô Miên đổ nhào về phía trước. Phó Cận Thần nhanh tay vươn cánh tay rắn chắc ra, ôm trọn lấy eo cô, kéo cô vào lòng mình.
Thịch.
Trái tim Tô Miên đập loạn xạ khi mặt cô áp sát vào lồng ngực vững chãi của anh. Và đó cũng là lúc, Phó Cận Thần khựng lại.
Ở khoảng cách gần đến mức hô hấp giao thoa, một mùi hương thanh khiết, dịu dàng như hoa nhài sau cơn mưa từ trên người cô xộc thẳng vào khứu giác của anh. Nó không phải mùi nước hoa đắt tiền, nồng nặc mà anh thường thấy ở những người phụ nữ khác. Nó là mùi cơ thể tự nhiên, sạch sẽ và ngọt ngào một cách thuần túy.
Đồng tử của Phó Cận Thần hơi co lại. Anh vô thức hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương đó thấm vào từng tế bào thần kinh, khiến cơn đau đầu kinh niên của một kẻ sống về đêm như anh dịu đi lạ kỳ.
Sự mất kiểm soát đầu tiên
"Anh Phó... tôi không sao, anh buông ra được rồi." Tô Miên ngượng ngùng lên tiếng, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Nhưng Phó Cận Thần không buông. Bàn tay anh vẫn siết chặt eo cô, thậm chí còn hơi siết mạnh hơn. Anh cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ của cô, giả vờ như đang kiểm tra xem cô có bị thương không, nhưng thực chất là để tham lam hít hà hương vị ấy.
"Tô Miên, em dùng nước hoa gì?" Anh thì thầm, giọng nói trầm khàn hơn hẳn lúc ở bữa tiệc, mang theo một chút khát khao không che giấu.
Tô Miên run lên vì hơi thở nóng hổi của anh phả vào da thịt nhạy cảm: "Tôi... tôi không dùng nước hoa. Chỉ là sữa tắm bình thường thôi."
Phó Cận Thần khẽ cười, một nụ cười không còn sự giả tạo của một diễn viên. Anh nhận ra mình không chỉ muốn thắng chiếc xe đua đó. Anh muốn giữ mùi hương này cho riêng mình. Một sự chiếm hữu nguyên thủy trỗi dậy trong lòng kẻ săn mồi.
Lời hứa hẹn mập mờ
Khi xe dừng lại trước cổng biệt thự nhà họ Tô, Phó Cận Thần mới từ từ buông tay. Anh nhìn sâu vào đôi mắt long lanh đang đầy sự bối rối của cô, rồi bất ngờ cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, đặt lên đó một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy tính đánh dấu.
"Đóa nhài nhỏ, tối nay em làm tôi mất ngủ rồi đấy."
Tô Miên như bị bỏng, vội vã xuống xe, chạy thẳng vào nhà mà không dám ngoái đầu lại. Cô không thấy được, ở phía sau cửa kính xe tối màu, Phó Cận Thần đang đưa bàn tay vừa chạm vào cô lên mũi, nhắm mắt lại để tìm kiếm dư vị của đóa nhài trắng vừa rồi.
Ánh mắt anh lúc này không còn là sự trêu đùa của một cuộc cá cược, mà là sự khao khát của một kẻ đã tìm thấy liều thuốc phiện của đời mình.