MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThợ Săn Sa LướiChương 4: TRÒ CHƠI VỜN BẮT

Thợ Săn Sa Lưới

Chương 4: TRÒ CHƠI VỜN BẮT

715 từ · ~4 phút đọc

Sự biến mất khó hiểu

Sau đêm định mệnh ấy, Tô Miên ngỡ rằng mình sẽ nhận được tin nhắn hay cuộc gọi nào đó từ Phó Cận Thần. Cô thức dậy với trái tim loạn nhịp, đôi mắt không tự chủ được mà liên tục liếc nhìn màn hình điện thoại. Một tiếng, hai tiếng, rồi ba ngày trôi qua... tuyệt nhiên không có một dấu vết nào của anh.

Chiếc áo vest đắt giá của anh vẫn còn treo trong phòng cô, vương vất mùi gỗ đàn hương nhạt dần, giống như một lời nhắc nhở về sự hiện diện đầy bão tố của anh, rồi lại đột ngột biến mất như một ảo ảnh.

Tô Miên bắt đầu cảm thấy bất an. Cô tự hỏi: Mình đã làm gì sai sao? Hay đối với anh, chuyện tối đó chỉ là một sự giúp đỡ xã giao không hơn không kém?

Đòn tâm lý của kẻ săn mồi

Trong lúc đó, tại một quán bar kín tiếng, Phó Cận Thần đang thong thả xoay ly rượu trên tay. Đám bạn anh tò mò: "Sao rồi? Thỏ con sập bẫy chưa mà mấy ngày nay không thấy cậu hành động gì thế?"

Phó Cận Thần nhếch môi, ánh mắt thâm trầm: "Muốn bắt một con thỏ ngoan, đừng dượt đuổi quá gắt. Phải để nó tự thấy thiếu thốn hơi ấm của thợ săn, rồi nó sẽ tự tìm đến lồng."

Anh cố tình không trả lời tin nhắn của bất kỳ ai có liên quan đến cô, thậm chí còn đăng một tấm ảnh mập mờ ở một bữa tiệc khác lên mạng xã hội, chỉ để cô thấy rằng thế giới của anh vẫn rực rỡ mà không cần có cô.

Sự chủ động trong vô vọng

Tô Miên nhìn tấm ảnh anh ở cùng những người phụ nữ xinh đẹp khác trên Instagram, lòng ngực thắt lại một cơn đau âm ỉ mà cô chưa từng trải qua. Sự dịu dàng của anh ở ban công, hơi ấm từ chiếc áo vest... tất cả dường như chỉ là do cô tự đa tình.

Cơn bồn chồn lên đến đỉnh điểm khi cô nhận ra mình đã thực sự "nghiện" cảm giác được anh che chở. Sau nhiều giờ đấu tranh tư tưởng, đôi tay run rẩy của cô cuối cùng cũng soạn một dòng tin nhắn:

"Anh Phó, chiếc áo vest của anh... tôi đã giặt sạch rồi. Tôi có thể gửi lại cho anh ở đâu?"

Năm phút, mười phút... Một tiếng sau, điện thoại rung lên. Chỉ vỏn vẹn một địa chỉ: "Câu lạc bộ đua xe phía Tây. Tôi đang ở đây."

Sa lưới

Tô Miên lập tức bắt xe đến địa chỉ đó. Khi cô xuất hiện tại sân đua đầy tiếng động cơ gầm rú, cô trông thật lạc lõng với chiếc váy hoa nhí và chiếc túi giấy đựng áo vest.

Phó Cận Thần vừa bước xuống từ chiếc xe đua màu đen bóng loáng, mồ hôi lấm tấm trên trán, gương mặt góc cạnh dưới ánh đèn pha trở nên nam tính đến nghẹt thở. Anh tháo găng tay, bước về phía cô, nhưng lần này anh không cười dịu dàng như trước. Anh nhìn cô bằng ánh mắt xa cách, lạnh lùng.

"Em tìm tôi chỉ vì chiếc áo thôi sao?"

Tô Miên cứng đờ người, đôi mắt bắt đầu hoe đỏ vì sự lạnh nhạt của anh. Cô lắp bắp: "Tôi... tôi nghĩ anh cần nó."

Phó Cận Thần nhìn xuống đôi môi đang run rẩy của cô, sự chiếm hữu trong lòng trỗi dậy. Anh đột ngột thu hẹp khoảng cách, dồn cô vào thành xe đua vẫn còn nóng hổi, hơi thở của anh phả lên mặt cô, đặc quánh mùi adrenaline.

"Tô Miên, em nói dối tệ lắm. Em đến đây vì em nhớ tôi, đúng không?"

Kết chương

Tô Miên cúi đầu, không dám nhìn vào đôi mắt như xoáy sâu vào tâm hồn mình của anh. Phó Cận Thần nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với sự thật trần trụi.

"Ngoan, thừa nhận đi. Rồi anh sẽ thưởng cho em."

Khoảnh khắc đó, Tô Miên hiểu rằng mình đã hoàn toàn thất bại trong trò chơi này. Cô không phải là người giặt áo, cô là người đang khao khát hơi ấm từ chủ nhân của nó.