Áp lực giữa bóng tối và ánh đèn pha
Tiếng động cơ gầm rú ngoài đường đua dường như lùi xa, chỉ còn lại tiếng nhịp tim dồn dập của Tô Miên. Cô bị Phó Cận Thần dồn ép sát vào thân xe đua, hơi nóng từ động cơ hắt vào lưng, nhưng cái nóng ấy chẳng thấm tháp gì so với ánh mắt rực lửa của người đàn ông trước mặt.
"Trả lời anh, em đến đây chỉ để đưa áo thôi sao?"
Giọng anh trầm thấp, đầy tính áp chế. Tô Miên run rẩy, túi giấy đựng chiếc áo vest quý giá rơi xuống chân. Cô muốn phủ nhận, muốn giữ lại chút kiêu hãnh cuối cùng của một "cô gái ngoan", nhưng đôi mắt thâm trầm của anh như có ma lực, lột trần mọi suy nghĩ trong đầu cô.
"Tôi... tôi..."
"Nói dối sẽ bị phạt đấy, Miên Miên." Anh gọi tên cô bằng một tông giọng dịu dàng đến đáng sợ.
Sự va chạm nảy lửa
Không đợi cô kịp trả lời, Phó Cận Thần cúi xuống. Đầu tiên chỉ là một sự chạm nhẹ đầy khiêu khích lên khóe môi cô, như một thợ săn đang vờn con mồi trước khi thực sự bắt đầu bữa tiệc.
Tô Miên hốt hoảng, đôi tay nhỏ bé đẩy nhẹ lồng ngực anh: "Đừng... ở đây có người..."
"Thì sao?" Anh khẽ cười, một nụ cười ngạo mạn. Anh nắm lấy hai cổ tay cô, ép ngược lên đỉnh đầu, cố định cô hoàn toàn trong vòng tay mình. "Họ chỉ thấy anh đang dạy bảo con thỏ nhỏ của mình thôi."
Và rồi, anh hôn cô.
Không còn là sự lịch lãm giả tạo, nụ hôn của Phó Cận Thần mang theo sự hoang dã của Adrenaline trên đường đua vừa rồi. Anh càn quét, chiếm lấy hơi thở của cô, nếm trải sự ngọt ngào thanh khiết mà anh đã khao khát suốt những ngày "giả vờ biến mất" vừa qua.
Thợ săn mất kiểm soát
Phó Cận Thần vốn tự tin mình là kẻ làm chủ cuộc chơi, nhưng ngay khoảnh khắc đầu lưỡi chạm vào sự mềm mại của cô, một luồng điện xẹt qua khiến đại não anh tê dại. Hương vị hoa nhài thanh khiết trộn lẫn với sự ngây thơ, vụng về của cô khiến anh phát điên.
Anh bắt đầu mất kiểm soát.
Bàn tay đang giữ cổ tay cô nới lỏng ra, rồi luồn vào mái tóc đen mượt của cô, kéo đầu cô ngửa ra sau để nụ hôn càng thêm sâu. Anh tham lam mút mát, như muốn khảm cô vào tận xương tủy. Đây không còn là nụ hôn để thắng một vụ cá cược, đây là sự bộc phát của dục vọng mà chính anh cũng không ngờ tới.
Tô Miên hoàn toàn choáng váng. Thế giới xung quanh cô quay cuồng. Cô không biết làm thế nào để phản ứng, chỉ có thể bấu chặt lấy vai áo thun của anh, tiếng rên rỉ nhỏ vụn bị anh nuốt trọn vào trong.
Dư vị ám muội
Khi Phó Cận Thần luyến tiếc rời khỏi đôi môi đã sưng đỏ của cô, hơi thở của cả hai đều hỗn loạn. Dưới ánh đèn neon lập lòe, anh nhìn thấy đôi mắt cô phủ một tầng sương nước, đờ đẫn và tràn đầy sự lệ thuộc.
Anh đưa ngón cái lau đi vệt nước vương nơi khóe môi cô, ánh mắt tối sầm lại.
"Ngọt quá..." Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy ham muốn. "Miên Miên, em còn ngoan hơn những gì anh tưởng tượng."
Phó Cận Thần nhận ra, trò chơi này anh đã thắng về mặt hình thức, nhưng trái tim anh – thứ vốn dĩ anh nghĩ mình không có – lại vừa lỡ nhịp một cách vô thức.