MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThợ Săn Sa LướiChương 6: "EM THẬT SỰ RẤT NGOAN"

Thợ Săn Sa Lưới

Chương 6: "EM THẬT SỰ RẤT NGOAN"

662 từ · ~4 phút đọc

Sự im lặng đầy ám muội

Sau nụ hôn cuồng nhiệt tại sân đua, Phó Cận Thần đưa Tô Miên về bằng chiếc xe đua mui trần. Gió đêm lồng lộng thổi qua tóc, nhưng không làm dịu đi cái nóng ran trên đôi gò má của cô. Tô Miên cúi đầu, bàn tay run run chạm vào đôi môi vẫn còn hơi tê dại, cảm giác như hơi thở của anh vẫn còn vẩn vương đâu đây.

Phó Cận Thần một tay lái xe, một tay thong thả gõ nhịp trên vô lăng. Anh thỉnh thoảng liếc nhìn sang bên cạnh. Dưới ánh đèn đường lướt qua nhanh chóng, gương mặt Tô Miên hiện lên đầy vẻ thuần khiết, đôi mắt cô thỉnh thoảng lại nhìn anh đầy e thẹn rồi vội vã lảng đi.

Suy nghĩ đen tối của "Thợ săn"

Trong đầu Phó Cận Thần lúc này không hề thanh thản như vẻ ngoài lịch lãm của anh.

Nhìn xem, cô ấy tin mình thật kìa. — Anh thầm nghĩ.

Anh nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ bé của cô đang nắm chặt dây an toàn. Anh tưởng tượng đến cảnh đôi bàn tay ấy sẽ bị anh trói chặt, tưởng tượng đến lúc đóa nhài trắng này hoàn toàn bị nhuộm đen bởi dục vọng của mình. Anh muốn thấy cô khóc, muốn thấy sự ngoan hiền kia vỡ vụn dưới sự thống trị của mình. Mỗi một cử động nhỏ của cô đều như đang mồi châm cho ngọn lửa đen tối trong lòng anh bùng cháy.

Với anh, cô không chỉ là một vụ cá cược nữa, mà là một món đồ chơi quý giá nhất mà anh từng chạm vào — món đồ chơi mà anh muốn độc chiếm, muốn giấu kín khỏi mọi ánh nhìn.

Sự ngây thơ của "Thỏ con"

Trái ngược với sự tính toán của anh, tâm trí Tô Miên lại tràn đầy sự ngọt ngào của tình yêu đầu đời. Cô nghĩ về lúc anh chắn trước mặt mình bảo vệ trước gã say, nghĩ về nụ hôn vừa rồi như một minh chứng cho tình cảm "đặc biệt" mà anh dành cho cô.

"Anh Phó..." Cô nhỏ giọng lên tiếng, phá vỡ bầu không khí im lặng. "Sao anh lại... chọn tôi?"

Phó Cận Thần khựng lại một chút, nụ cười trên môi anh sâu thêm nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo. Anh đưa tay sang, nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô, cảm nhận sự mềm mại khiến anh muốn cắn nát.

"Vì em khác với họ. Vì em... rất ngoan."

Sự tương phản cực hạn

Anh dừng xe ở một đoạn đường vắng dưới chân đồi, nơi có thể nhìn bao quát ánh đèn thành phố. Anh xoay người sang, nhìn cô chăm chú, bàn tay từ từ di chuyển lên vuốt ve má cô, rồi dừng lại ở vành tai nhạy cảm.

"Em có biết người ngoan thường sẽ chịu thiệt thòi không?" Anh thì thầm, giọng nói mang theo sự đùa cợt nguy hiểm.

Tô Miên ngây thơ lắc đầu, đôi mắt trong veo nhìn anh đầy tin cậy: "Có anh bảo vệ tôi rồi, đúng không?"

Câu nói đó khiến trái tim Phó Cận Thần thắt lại một nhịp lạ kỳ. Một cảm giác tội lỗi hiếm hoi trỗi dậy rồi nhanh chóng bị dập tắt bởi sự chiếm hữu. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, hơi thở nóng hổi phả vào làn da trắng ngần.

"Phải, anh sẽ 'bảo vệ' em theo cách của riêng anh."

Đúng vậy, bảo vệ em trong lồng giam của anh, để em mãi mãi là của anh. — Anh tự nhủ, ánh mắt tối sầm lại đầy toan tính.

Kết chương

Tô Miên mỉm cười, tựa đầu vào vai anh, cảm thấy mình là cô gái hạnh phúc nhất thế gian. Cô không hề hay biết rằng, kẻ mà cô đang trao trọn niềm tin chính là thợ săn đang kiên nhẫn chờ đợi thời điểm để "nuốt chửng" cô không còn một mảnh vụn.